Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Ký ức bị thời gian vùi lấp

Ký ức bị thời gian vùi lấp


23:05 / 16.11.2014
421 - Chia sẻ : Ký ức bị thời gian vùi lấpKý ức bị thời gian vùi lấp Ký ức bị thời gian vùi lấp Ký ức bị thời gian vùi lấp Ký ức bị thời gian vùi lấp
9.4 /10
- Chuyên đề:

Ký ức bị thời gian vùi lấp


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Hôm nay chọn bài nào? – Bảo Thanh huých vai tôi, thì thầm
- Hồ thiên nga
- Hả? Đùa nhau à?
- Không, tao muốn thử một lần, đó là mục đích của tao từ khi bắt đầu học ballet.
- Nhưng mày có thể thực hiện sau mà! Làm ơn đi hôm nay là thi đấy! Mày còn vừa bị thương ở chân…
-  Tao biết, nhưng mày cứ an tâm, tao chỉ mạo hiểm lần này.
Sân khấu rực sáng, ánh đèn led chiếu bất chợt khiến mắt tôi nhòe nước. Dưới hàng ghế đầu, các giám khảo chăm chú nhìn thẳng vào những chuyển động của tôi. Còn Bảo Thanh vẫn đang mím chặt môi, dường như còn căng thẳng hơn cả chính cô ấy bước lên sân khấu.
Tôi nhớ về lần đầu tiên tôi với Thành gặp nhau, cũng ở hàng ghế khán giả, cũng theo dõi vở nhạc kịch Hồ thiên nga. Khi ấy tôi là một cô nữ sinh trường múa quá đỗi mờ nhạt, còn anh ấy là một sinh viên kiến trúc rất tỏa sáng.
- Này anh, nhường chỗ đi, sinh viên kiến trúc thì hiểu gì về ballet cơ chứ?
- …
- Này, tôi đang nói với anh đấy, đàn ông con trai gì mà phép lịch sự tối thiểu cũng không có?
Cậu con trai khi ấy mới quay ra, khuôn mặt anh tuấn chỉ trạc tuổi tôi, đôi mắt lạnh băng khẽ nhíu lại.
- Người không biết phép lịch sự tối thiểu là cậu mới đúng!
Nói rồi, cậu ta lại chăm chú nhìn về phía sân khấu, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bỏ mặc tôi khi đó trơ ra vì ngạc nhiên, nhưng cũng không thể làm gì.
Sau đó tôi mới biết, anh ấy không phải là không hiểu gì về ballet, mà còn đặc biệt quan tâm đến nó.
Tôi bắt đầu hít thở để chuẩn bị kỹ cho điệu xoay cuối cùng. Bất giác tôi nhìn thấy phía dưới hàng ghế khán giả một khuôn mặt quen thuộc, hoang đường như đang lạc vào một bối cảnh nào đó trên phim.
Mắt tôi càng nhòe nước, khiến tôi phải căng mắt lên để mới có thể xác nhận người ngồi tít dưới hàng ghế cuối chắc chắn là anh ấy. Đã trở về, hơn nữa còn ngồi ở ngay trước mắt tôi.
Khi đó, tôi tự nhủ mình không được thất bại, chỉ được thành công. Khi đó, tôi tự nhủ rằng nếu thất bại, nghĩa là mãi mãi sẻ chỉ chạy theo phía sau cậu ấy. Mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu ấy, mãi mãi chỉ là người bị anh ấy khước từ, rồi vứt bỏ, mãi mãi chỉ như thế…

Ký ức bị thời gian vùi lấp

Trang: « 1,2,[3],4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm