Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mẫu đơn, xin đừng khóc

Mẫu đơn, xin đừng khóc


23:33 / 16.11.2014
606 - Chia sẻ : Mẫu đơn, xin đừng khócMẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc Mẫu đơn, xin đừng khóc
9.7 /10
- Chuyên đề:

Mẫu đơn, xin đừng khóc


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


-          Tại sao nhất thiết phải đến đây?
Đúng, tại sao nàng phải đến đây? Tại sao nhất định phải đối đầu với hắn? Tại sao đẩy cả hai đến bước này? Dùng chính đôi tay mình tàn sát chính người mình yêu?
Mẫu Đơn nghe vậy càng khóc lớn hơn. Dòng lệ nóng hổi lăn dài trên má.
-          Chàng thật ngốc. Chàng nghĩ ta vui lắm khi làm như này sao? Chàng có biết cảm giác ở lại phía sau ngày ngày giờ giờ mong ngóng ngươi mình yêu thương khổ sở đến mức nào không? Cứ luôn tự hỏi nếu nhỡ như chàng một đi không bao giờ trở lại với ta nữa thì sao? Khi ta mất chàng mãi thì ta phải làm thế nào? Chàng có hiểu không? Mới nghĩ đến thôi, ta đã sợ lắm. Ta phải tận mắt nhìn thấy chàng thì tâm mới yên. Ta thà phải đối đầu với chàng rồi tự kết liễu mình để chàng sống yên ổn còn hơn ở nơi khuê phòng mà tâm mù mịt không biết chàng sống chết ra sao. Nhưng đến nước này, ta lại nhận ra tính mạng của ta không thể một đao kết liễu là xong. Ta còn biết bao quân sĩ dưới quyền. Tính mạng họ, niềm yêu thương của vợ con họ cũng nằm hết ở đây, ta biết làm sao? Ta biết rằng nếu một ngày nếu họ chết đi, vợ con h
ọ, những người yêu thương họ sẽ giống ta, sẽ đau khổ như khi ta mất chàng. Ta làm sao có thể nhẫn tâm thế? Ngạn Lâm, Ngạn Lâm, ta nợ chàng, cả đời cả kiếp này ta nợ chàng.
Ngạn Lâm nghe vậy thì sững sờ. Cô gái bé nhỏ của hắn… đã trưởng thành thật rồi, biết suy nghĩ cho người khác rồi. Bất chợt, một cơn đau dữ dội kéo đến. Ngạn Lâm nhíu mày. Ha, đến rồi, Mẫu Đơn, xin lỗi, ta đành thất hứa với nàng thôi. Hắn cố gượng cười, dùng chút sức cuối kéo nàng lại, khẽ nói:
-          Mẫu Đơn… Ta… yêu nàng.
Nói xong, hắn gục đi, mãi mãi không bao giờ tỉnh lại. Mẫu Đơn nước mắt nhòe nhoẹt, ôm lấy thân thể còn sót lại chút hơi ấm của hắn, dùng bàn tay đầy máu của mình cố gạt đi mấy sợi tóc trên mặt hắn. Nàng lay mạnh hắn:
-          Ngạn Lâm, Ngạn Lâm, tỉnh lại. Chàng không đùa được đâu, cuộc chiến còn chưa kết thúc. Ngạn Lâm, Ngạn Lâm… Tỉnh lại đi. Chàng có có nghe ta nói không?
Tiếng nàng lạc dần đi giữa rừng núi. Mẫu Đơn gục trên n

Trang: « 1,5,6,[7]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm