![]() | Một bản Piano22:20 / 15.11.2014 409 - Chia sẻ : ![]()
9.4 /10 |
Một bản Piano
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Lúc cô ngước đôi mắt lên thì đã thấy anh ở ngay trước mặt. Và trong tay anh xuất hiện một vật lấp lánh.
Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay thon thả của cô lên, rồi đeo vào đó một chiếc nhẫn. Rồi anh ngửa mặt lên nhìn cô, chờ đợi.
Lại im lặng…
Rồi cô vòng tay ôm lấy anh, giấu khuôn mặt tràn đầy nước mắt hạnh phúc trên vai anh,…
*****
Đã một ngày trôi qua, cô vẫn chưa về. Có lẽ, cô đã về nhà mẹ đẻ.
Anh đi đi lại lại trong căn nhà buồn bã. Bỗng nhiên, một nỗi sợ xâm chiếm tâm trí anh.
Lúc mới lấy nhau, anh đã dặn cô nếu anh có tức giận hay nổi nóng, hay hai người cãi nhau, cô hãy đánh một bản nhạc, anh sẽ lấy lại được bình tĩnh. Cô đã ôm anh và đồng ý.
Mấy lần hai người có gì bất đồng, cô đều làm như anh dặn. Những lúc ấy, cơn giận trong anh bỗng biến mất một cách thần kỳ, anh khẽ ngồi xuống, vòng tay ôm lấy cô. Mọi rắc rối dường như chưa từng xảy ra. Anh và cô đang cùng ngồi với nhau ở một thế giới khác, nơi chỉ có tình yêu.
Đôi khi, một dấu hiệu cho hai người biết họ đã yêu nhau thế nào, mạnh hơn mọi lời xin lỗi, dù từ phía ai. Lúc ấy, lời xin lỗi chẳng còn cần thiết khi tình yêu đã hóa giải cái tôi của mỗi người. Khi đó, anh biết mình yêu cô nhiều hơn hết thảy.
Nhưng lần này, cây đàn đã vỡ nát, cũng là lần đầu tiên cô bỏ về nhà mẹ đẻ.
Có lẽ anh nên đến đón cô.
Đúng, anh nên đến đón cô.
Nhưng tại sao anh lại thấy nghi ngại.
Anh sẽ xin lỗi ra sao? Liệu đến giờ, cô đã tha thứ cho anh chưa?
Anh nằm phịch xuống giường, khẽ thở dài…
Hôm sau anh trở về nhà, tâm trạng càng lúc càng tệ thêm. Căn nhà vẫn trống trải, lòng anh cũng trống trải. Anh nhớ cô.
Bỗng anh trông thấy cô. Nhưng đôi mắt nhìn anh bỗng trở nên vô hồn. Cô lặng lẽ bước tới bên cây đàn đã vỡ, đặt nó ngay ngắn lại trên bàn.
Anh chẳng thể nói câu gì. Có thứ gì đó làm âm thanh không thoát ra được khỏi miệng anh.
Những ngón tay của cô lại lướt trên những phím đàn. Nó lại phát ra tiếng nhạc réo rắt.
Anh thấy lạ, tiến lại gần cô hơn. Nhưng anh vấp ngã. Lúc anh ngẩng lên, cô đã đứng dậy, rồi lặng lẽ bước đi về phía cửa.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới