![]() | Một phút cho sáu năm23:19 / 16.11.2014 406 - Chia sẻ : ![]()
9.6 /10 |
Một phút cho sáu năm
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Thành vừa đi lên, vừa không quên nhéo Ngọc một cái: Nhớ nhắc tao nha, tao không có học bài.
- Đọc lại bài thơ “Tôi yêu em” của Puskin và phân tích bài thơ.
Thành: Sao mầy?
Ngọc nhắc Thành: Tôi yêu em đến nay chừng có thể.
Thành: Cái gì?
Ngọc: Tôi yêu em đến nay chừng có thể.
Thành: Tao không nghe.
Thầy Nhân: Ngọc nói ” Tôi yêu em đến nay chừng có thể”, em nghe rõ chưa. Về chép 50 lần bài thơ này cho thầy. Hôm nay không trả bài, chúng ta học bài mới.
Ngày tháng cứ trôi qua trong niềm vui thế, Ngọc đã xem lớp như gia đình thứ hai. Tình bạn trong sáng như bước cầu tiếp nối cho bao hy vọng tươi sáng vào ngày mai.
*
Một hôm, không như mọi ngày, Ngọc im lặng không nói, không chào, không hỏi, không kiểm tra bài cũ của Thành, Thanh và Vi những đứa bạn thân mà cũng là những thằng có hạng cao nhất từ dưới lên, không kiểm tra đồng phục, lại không nói nhiều như hằng ngày. Cả lớp ai cũng ngạc nhiên cả, Hương cứ hỏi như Ngọc không trả lời.
Nhìn mắt Ngọc là biết không ngủ cả đêm, khuôn mặt nhợt nhạt:
Hương căng thẳng: Chuyện gì vậy, nói tao nghe đi.
Thành: Cái vụ gì vậy? Mầy im hoài thấy sợ nghe, nói đi tao mua bánh tráng cho mầy ăn.
Vi: Sao hỏi gì mầy cũng im hết vậy? Nói tụi tao biết đi, tao thuộc bài nè, hỏi bài tao đi.
Thanh: Con nhỏ này, kể nghe đi.
Ngọc: Tụi bây tránh ra tao đi, có chuyện gì đâu. Vừa nói, Ngọc vừa xua tay mọi người ra.
Cả buổi học dường như không khí yên lặng hơn mọi ngày, tiếng cười cũng vắng đi. Tiếng trống ra chơi cất lên, Ngọc lặng lẽ ra bang đá cuối sân bóng chuyền ngồi. Tách nhóm, Thành cũng lẳng lặng đi theo Ngọc, Thành ngồi yên, không nói, không hỏi chỉ ngồi nghe Ngọc khóc:
Nước mắt ướt khắp mặt, Ngóc gạt tay, tiếng nấc không thành tiếng mà Ngọc vẫn nói: Tao nói…. tao không có……không có …… lấy tiền trong nhà mà …..không ai tin tao cả, tao ….tao thật sự …….không biết sao nó mất…..thật mà.
Thành: Mầy nín đi, rồi từ từ kể tao nghe.
Ngọc: Tao tức lắm, mà không…… biết sao nước mắt cứ …..chảy hoài à.
Thành, cái giọng châm chọc: Khóc hoài, xấu mà còn khóc, nhìn cái mặt không giống cái gì hết, chùi nước mắt rồi kể nhanh, không là tao đi đó.
Ngọc lấy tay chùi nước mắt, đưa cái mặt xấu hoắc, con mắt thì xưng đỏ lên: Hôm qua, tao nằm xem tivi kế cái giường của chị Dung, tự nhiên chị lên giường rồi lục cái gì đó, xong rồi chị la lên là bị mất hai trăm ngàn, hai bác tao từ trước chạy vào xem, tìm hoài không thấy. Tao thì ngồi nằm kế đó, cuối cùng mọi người nói tao lấy. Nhưng thật sự tao không có lấy, tao không biết sao nó mất……… thật đó.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới