XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mưa xa

Mưa xa


23:40 / 16.11.2014
1141 - Chia sẻ : Mưa xaMưa xa Mưa xa Mưa xa Mưa xa
9.3 /10
- Chuyên đề:

Mưa xa


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này. Hàng cây tràm xanh um trong cái nắng giữa trưa chạy dài theo hàng ghế đá, tôi chọn cho mình một nơi khá yên tĩnh mặc dù trong giờ học của các lớp buổi chiều, ngôi trường cũng đã khá là yên tĩnh lắm rồi. Tôi ngồi đó thả hồn mình vào gió, tranh thủ đọc cho xong quyển sách tôi vừa mượn từ thư viện sáng nay. Tôi đọc nhưng tôi nhận ra tâm trí mình không để trong quyển sách, từng câu chữ dường như không vào đầu tôi tí nào cả, đầu óc tôi bây giờ đang mong lung thế nào đó mà ngay cả tôi cũng không biết nữa. Tôi thấy mình lạc lõng giữa nơi này quá, dù xung quanh tôi có rất nhiều người bạn, nhưng họ cơ bản không hiểu tôi hay nói cách khác đó là tôi không bắt kịp với nhịp sống khá là khác với con người tôi nơi tụi bạn.
Có nhiều lúc, tôi cũng muốn bắt chuyện, cũng muốn làm quen với những người bạn mới, cái nổi cô đơn của một con người đa sầu đa cảm làm cho tôi có một khát khao mãnh liệt làm quen bạn mới. Thế nhưng chỉ cần nói chuyện vài câu gọi là xã giao với tụi bạn trong lớp, tôi đã nhận ra sự khác biệt quá xa giữa tôi với chúng. Cái khác biệt đầu tiên đó là về tuổi tác, so với các bạn trong lớp, tôi lớn hơn tụi nó một tuổi, chẳng qua là vì sức khỏe không cho phép cho nên tôi đã phải bỏ dỡ một năm. Trễ nải với bạn bè, tôi cảm thấy mặc cảm vô cùng, năm đầu tiên tôi thi vào ngôi trường này tôi đã lấy cho mình một số điểm khá cao và được chọn vào học lớp chọn của trường. Thế nhưng, áp lực học tập, khối lượng bài vở nhiều tôi bắt đầu lao đầu vào sách vở, lao đầu vào những con chữ mà chẳng mảy may quan tâm đến sức khỏe của mình. Tôi quên mất một điều rằng nếu tôi không có sức khỏe thì ước mơ của tôi cũng không thực hiện. Cho đến một ngày không xa, chỉ khoảng chừng hết học kì một của năm lớp mười, cơ thể tôi bắt đầu lên tiếng chống đối tôi vì tôi đã hành hạ nó quá nhiều, tôi cảm thấy choáng mỗi khi ngồi học bài đứng dậy. Tình trạng này còn kéo dài trong một thời gian với số lượng càng ngày càng tăng, nếu lúc trước mỗi khi tôi ngồi học lâu đứng dậy hoặc là ngồi lâu đứng dậy tôi mới có cảm giác bị choáng thì bây giờ có khi đang ngồi học thì những con chữ trước mặt tôi cũng quay theo chiều kim đồng hồ rồi ngược chiều kim đồng hồ rồi không theo một chiều nào cả.

Trang: [1],2,3,8 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm