Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Người đó không phải em

Người đó không phải em


23:18 / 16.11.2014
347 - Chia sẻ : Người đó không phải emNgười đó không phải em Người đó không phải em Người đó không phải em Người đó không phải em
9.8 /10
- Chuyên đề:

Người đó không phải em


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Chào em!
- Vâng, chào anh, anh là…
- Chúc mừng sinh nhật em, anh là bạn của Trung, anh Trung có nhờ anh đưa cho em món quà này. Bây giờ anh phải đi rồi, chào em nhé.
- Vâng, Cám ơn anh – Nó thừ người mãi đến khi người đó nổ máy xe ra về.
Một đôi giày tím, màu nó thích nhất, nó cười nhẹ, lật mở tấm thiệp : “Anh hay đứng dưới cổng nhìn em vào giờ này, nhìn trộm đấy, em đừng giận nhé. Hôm nay anh không đến được , nhưng mà anh muốn chạy đến bên em lắm, chúc em luôn hạnh phúc, yêu em!”. Đêm hôm đó, trong giấc ngủ, khóe mắt nó chợt long lanh hai giọt nước. Ngay cả trong vô thức, nó vẫn nhớ anh đến cồn cào, hay trong tim nó, một nỗi ám ảnh cứ mập mờ ẩn hiện ngấu nghiến trong lo sợ.
- Em này, anh có chuyện muốn nói với em!
- Anh nói đi, sao hôm nay lại còn vòng vo thế?
- Thực ra ,dạo gần đây anh hay nghĩ đến chuyện cũ, anh sợ nó làm ảnh hưởng tới em.
- Anh nói gì lạ thế ?
- Anh…nhớ đến…. người đó
- Vậy à
- Ừ,
- …
- Alo… alo, Linh à?
Sự im lặng , nước mắt!
- Chia tay đi!
- Anh biết, anh sai, em à… nghe anh nói đã này.
- Thôi đừng nói gì nữa.
- Anh chỉ muốn nói với em thực sự rất khó để quên những quá khứ đã ăn sâu, anh sợ mình không kìm nổi cảm xúc
- Sao hai người không chết quách đi. Sao cứ làm khổ em chứ?
- Người ta có lỗi gì đâu , mình anh là đủ mà…
- Không! Cả hai người sẽ bị nguyền rủa, em biết mà, em biết cái ngày này rồi sẽ đến thôi, anh giỏi lắm!
- Anh xin lỗi… Đừng như thế
- Im đi! Anh tưởng em mù à? Anh nghĩ em ngốc nghếch thế hả?
- Không, Không, Linh, …
- Thôi đừng giải thích đi, – tiếng nấc nghẹn làm nó mệt mỏi rã rời. Nó tắt máy. Tuyệt vọng. Căm giận. Đau đớn.
Sáng hôm sau, nó đến trường với đôi mắt đỏ nước, vô hồn, bờ môi khô khốc… Nó chẳng thể làm gì. Suốt cả ngày hôm ấy, nước mắt như cạn hết con người nó.
Những ngày tháng lôi nhau lê trên dòng nước mắt dấu sau những trò cợt nhả ai đó cố diễn để che đậy những vết cứa sâu đè lên chất trồng.
Chẳng ai biết, đêm nào cũng vậy, những tin nhắn từ anh vẫn xé nát lòng . Nhưng nó không còn đủ sức để trả lời anh nữa, đã quá đủ . Thì ra, nỗi lo sợ của nó, những muộn phiền cất dấu, đau đớn nín chặt, tất cả, nó đã nhận r

Trang: « 1,2,3,[4]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm