Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Những chàng trai của gió – Phần 1

Những chàng trai của gió – Phần 1


23:24 / 16.11.2014
806 - Chia sẻ : Những chàng trai của gió – Phần 1Những chàng trai của gió – Phần 1 Những chàng trai của gió – Phần 1 Những chàng trai của gió – Phần 1 Những chàng trai của gió – Phần 1
9.8 /10
- Chuyên đề:

Những chàng trai của gió – Phần 1


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Chào em! Làm phiền em cho anh ngồi cùng bàn nhé, quán đông quá, mà đây lại là quán quen và bàn quen của anh. – Anh kéo ghế, ngồi đối diện với Ân, bắt đầu nói chuyện với Ân như anh đã quen cô.
- À vâng, anh cứ ngồi tự nhiên. Lần đầu tiên em đến quán này nên cũng không biết đây là chỗ anh thường ngồi.
Anh cười, nụ cười có lẽ đối với nhiều cô gái, nó đẹp và có duyên. Dĩ nhiên, Ân cũng cảm thấy điều đó, cô nở nụ cười đáp lại. Anh gọi một cốc coffee đen, không đường, không đá. Thấy vậy, Ân tròn mắt hỏi với vẻ ngạc nhiên:
- Anh không thấy uống như vậy quá đắng à?
- Lúc đầu thì có, nhưng giờ quen rồi thì cũng bình thường em à. Hơn nữa anh thích những thứ thuần khiết, cho đá vào sẽ làm nhạt đi hương vị, cho thêm đường thì vị giác sẽ bị đánh lừa, không cảm nhận được bản chất của cafe nữa.
Ân gật đầu tỏ ý đã hiểu. Cô nhìn xuống cốc coffee sữa đá của mình, đúng là chỉ cần một khoảng thời gian ngắn không để ý, đá sẽ tan ra và màu nâu của cafe hoà với sữa sẽ không còn nữa. Vốn dĩ cafe màu đen và có vị đắng, nhưng chỉ những người thật sự biết thưởng thức thì mới muốn giữ nguyên hương vị đơn thuần của nó. Đối với những người như Ân, uống coffee không phải để thưởng thức vị đắng của nó mà cần một chút gì đó ngọt ngào trong vị đắng.
- Anh tên Hoàng Văn.
- Em là Ân, Thiên Ân. Mọi người thường gọi em là Ân Ân.
- Ân Ân – Văn nhắc lại tên Ân, anh lại cười, đẩy cốc cafe của mình về phía cô. – Muốn thử hương vị nguyên chất không?
Ân mỉm cười, cầm cốc cafe lên hít thật sâu, nhắm hờ mắt tỏ vẻ đã cảm nhận được điều đặc biệt. Cô đưa cốc lên miệng, uống một ngụm đủ để vị đắng ngấm vào tận các noron thần kinh. Nhưng vì quên rằng cafe đen không đường, không đá sẽ khác với cafe sữa có đá, Ân uống hơi nhiều nên khi toàn bộ cafe chưa kịp xuống cổ họng thì đã bị phun ra ngoài. Ân từ từ mở mắt ra, thấy trước mặt mình là một khuôn mặt với nhiều chấm đen cafe, chiếc áo sơ mi xanh dương cũng không còn nguyên vẹn như lúc đầu.
- Em xin lỗi! Em xin lỗi! Tại nóng và đắng quá nên em… – Ân rời khỏi chỗ, cuống quýt lại gần Văn, hai tay đan vào nhau.
Văn chuyển từ nét mặt bất ngờ sang điềm tĩnh, anh lắc đầu nói không sao. Chàng trai phục vụ đến gần, cậu cười lớn khi nhìn thấy hình ảnh của Văn lúc này. Cậu đưa cho Văn vài tờ khăn giấy rồi cũng đưa cho Ân một tờ.

Trang: « 1,[2],3,4,7 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm