![]() | Nụ hôn khắc trên mặt bàn cũ22:50 / 15.11.2014 561 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Nụ hôn khắc trên mặt bàn cũ
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Tôi phải cùng cả khoa đi khảo sát ở Thừa Đức gấp, tôi suốt ngày suốt đêm nhớ anh. Tới một thành phố lạ, nhìn thấy gì hay tôi chỉ muốn mua tặng anh, dường như mỗi tình ca đều đang hát về chúng tôi. Mua được Trái Không Hoa (trái Vả), lớp thịt quả đầy ngọt vô cùng này lại có vẻ ngoài xấu xí, có vô số những cái hạt li ti bé xíu. Khi tôi về, cùng anh vừa xem phim vừa ăn trái Vả, ăn nhiều đến mức cả hai vừa vui sướng vừa hơi khó chịu, phải đây là dư vị mối tình đầu chăng. Trên đường về, đi qua một gốc hoè đại thụ, chúng tôi nhìn nhau, mắt anh lại có ánh nhìn lạnh lạnh, nhưng bỗng tôi cười phá lên, nghĩ hai đứa miệng đầy hạt vả, làm sao hôn đây… Và tôi quay đầu đi.
nuhon1
Tôi hỏi anh: “Âu Dương Tân, anh có yêu em không…”. Anh nói: “Không biết, không rõ.” Anh chỉ nhìn tôi mỉm cười.
Rồi một ngày, anh đến tìm tôi nói, người yêu anh đã quay lại rồi, anh và cô ấy lại bên nhau. Khi đó, tôi đứng trước anh, hoàn toàn không được như cac cô gái trong phim, nhã nhặn cho anh một cái tát, tôi giận dữ nhặt hòn đó dưới đất đánh anh. Ngực anh bị đập trúng, nhưng anh không nói một lời, chỉ im lặng bỏ đi, còn tôi thì đau đớn khóc than bao nhiêu vết thương.
Tôi lại quay về cuộc sống nhàn tản giảng đường. Anh không để tôi gặp anh lần nào, vâng, còn cần gặp nhau để làm gì nữa, người con trai như anh, đáng lẽ tôi nên đoán ra từ trước, làm sao có thể cả đời chỉ có một cô gái… Cái tôi cần là một tình yêu dài lâu ấm áp, ngược hẳn với những gì anh mang tới. Buổi chiều đó tôi ngồi trên ban công đọc sách, bỗng nước mắt lăn xuống, thời gian trôi quá nhanh, anh đã tốt nghiệp rồi.
***
Đang là những ngày sinh viên tốt nghiệp rời trường, trong ký túc rất hỗn loạn, có người khóc than, có người ăn uống, có người tự ôn tập, vào tối đó, anh bỗng nhiên xuất hiện, phòng ký túc chỉ còn lại mỗi mình tôi, anh đẩy cửa bước vào, không nói một câu nào, chỉ kéo tôi ra đi.
Chúng tôi đi đến gốc hoè cổ thụ gần rạp chiếu phim, anh đẩy tôi dựa vào cây, rồi nói, Trăn Sinh, anh muốn hôn em. Tôi không giãy dụa, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, hỏi anh một câu: “Âu Dương

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới