Snack's 1967
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ

Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ


21:27 / 15.11.2014
791 - Chia sẻ : Tạm biệt cậu…tình đầu của tớTạm biệt cậu…tình đầu của tớ Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ
9.4 /10
- Chuyên đề:

Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Rung động đầu đời, mối tình đầu của tớ…là cậu!
Quá khứ thuộc về cậu trong kí ức của tớ, một cô nhóc ương ngạnh bắt đầu từ khi nào ấy nhỉ?
Hình như hơn 10 năm qua, tớ chưa bao giờ hỏi mình điều đó. Có lẽ vì tớ đã quen có cậu ở bên. Quen với cảm giác tớ là cô nhóc duy nhất trong tâm trí cậu, trái tim cậu. Và giờ ở nơi đây, cô đơn bóng cô bé ngày ấy trên con đường ngoằn nghèo tớ tự hỏi mình như thế. Tớ và cậu…chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Khởi đầu, ở giữa hay đến cuối con đường kia?
Cậu – người con trai đầu tiên bước vào trái tim tớ, quan trọng và đặc biệt nhưng không phải tình yêu…
Tớ – cô bé lẽo đẽo bên cái bóng của cậu, có khi nào đã từng là đầu tiên hay chưa bao giờ bước vào trái tim cậu… Nhưng chúng ta lúc ấy vẫn không phải tình yêu.
Tớ và cậu.
Một gái, một trai.
Một ương ngạnh, một dịu dàng.
Chúng ta là bạn.
Tớ ước gì chúng ta là bạn, chỉ là bạn thôi thì tốt biết mấy! Tớ sẽ không hụt hẫng, không trống vắng như bây giờ và đã từng ở quá khứ. Nhưng tớ và cậu, chúng ta…
***
“Cậu đang ở đâu?”
“Cậu sao vậy? Cậu khóc hả”
“Không…Uh. Cậu đang làm gì?”
“Không gì cả. Nhưng sao cậu khóc?”
“… tớ nhớ cậu”
“…”
“Cậu làm bạn thân của tớ được không? Không quên, không xa tớ được không?”
Cô gái hỏi cậu con trai, giọng nói của cô hoà lẫn trong mỗi tiếng nấc nghẹn ngào, bé nhỏ và nặng trĩu.
Đầu dây bên kia, im lặng.
Tâm trí cô gái cũng lặng theo, hai con mắt nhạt nhoà, ngấn nước níu kéo trái tim người bên kia.
“Cậu sao vậy? Tớ chẳng phải vẫn là bạn của cậu suốt 7 năm qua đấy thôi. Đừng khóc nữa nhé”. Giọng nói quen thuộc trở lại, nhưng đau đớn.
Chờ đợi, cô gái chờ giọng nói ấy trở lại với cô, trả lời cô nhưng tại sao tê dại thế này.
“Bạn” có nghĩa là cô cũng sẽ giống như bao người khác cậu quen phải không?
“Là bạn chứ không phải bạn thân. Cậu sẽ lại quên tớ giống như hết thảy những người khác”. Có cái gì đó nghẹn lại nơi cổ họng, ngấn nước theo khoé mắt chảy dài bên má.
“Cậu không muốn tớ làm bạn thân của cậu sao? Thật sự không muốn sao?” câu hỏi kéo lê cảm xúc, cứa nhẹ vào tim ai đó… của cô hay cậu ấy?
“Cậu là bạn thân của tớ, không phải bây giờ mà từ 7 năm trước rồi. Chỉ cậu mới nghĩ tớ là bạn thôi. Cậu vẫn khóc đấy hả?” cậu con trai nói lớn trong điện thoại.

Trang: [1],2,3,7 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm