XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
- Chuyên đề:

Thích cậu như thế có được không, Béo Ngốc!


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Tôi có một cô bạn béo, rất béo. Chúng tôi là bạn của nhau từ khi cô vào câu lạc bộ Aikido của chúng tôi tập những bài khởi động đầu tiên…
1. Tôi nhớ ngày đó khi cô xuất hiện, bọn con trai chúng tôi đã không ngừng ngạc nhiên về sự xuất hiện của cô ấy. Một là vì cô ấy rất xinh, khuôn mặt trắng hồng, chiếc mũi nhỏ và cao, đôi mắt tròn xoe với hàng mi dài. Hai là vì cô ấy rất béo.
Bọn con trai dù không ác ý nhưng vẫn không nhịn được xì xào mỗi khi thấy cô ấy đi ngang qua hoặc tập luyện khu gần bọn nó. Tôi khác bọn bạn, tất nhiên có để ý đến hình thức ngoại cỡ của cô ấy nhưng không lên tiếng bàn tán hay trêu chọc, với tôi, cô ấy đơn giản giống như một cô nàng búp bê bị thừa cân đôi chút, dù sao thì búp bê mũm mĩm cũng rất đáng yêu.
- Cậu có thể tập như thế này, đứng ở thế này, và tay thì phải như thế này…
Tôi lại gần chỉnh giúp cô ấy một số động tác bị sai. Cô ấy vẫn đi và về một mình sau mỗi buổi tập ở câu lạc bộ, chẳng có một ai đi cùng, không có lấy một người bạn. Nhìn vào cái dáng cô độc ấy tôi thấy mình của nhiều năm về trước, khi mà tôi cũng là một đứa cô độc chỉ có thể lủi thủi đi đi về về có một mình.
- Cảm ơn cậu.
Cô ấy lí nhí, đôi má phính ửng hồng nom rất dễ thương, sau đó thì mỉm cười, nụ cười cũng ngọt như viên kẹo socola bọc đường.
Chúng tôi trở thành bạn sau những ngày ấy, thay vì đi về có một mình, cô ấy có thêm tôi làm bạn đồng hành. Bọn con trai ở câu lạc bộ nhiều lúc vờ vô tình hỏi xem giữa tôi và cô ấy là như thế nào? Liệu có phải bà con họ hàng thân thích hay đồng hương, hay bạn cùng lớp đại học hay không? Nhưng tất nhiên là không, tôi chưa một lần nào gặp mặt cô bạn ấy kể từ khi cô ấy đến với câu lạc bộ. Chúng tôi đơn thuần là những người xa lạ, gặp rồi quen nhau vậy thôi. Bọn bạn vẫn chưa buông tha cho tôi, nói rằng cách mà tôi ở bên cạnh cô bạn ấy không bình thường, không bình thường một chút nào. Tôi chỉ nhoẻn cười.
2. Dạo gần đây cô ấy hay ngồi thừ người vào những lúc giải lao giữa buổi tập, tôi phải đập vai hỏi chuyện thì mới biết là tôi đã ngồi bên cạnh khá lâu rồi, hoặc như lúc tôi áp hẳn chai nước lạnh vào má mới vội vã giật mình.
- Cậu sao thế?
Mặc dù hơn kém nhau hai tuổi nhưng chúng tôi vẫn xưng hô nhau là bạn bè như ngày đầu tiên quen nhau. Chúng tôi thấy như thế là ổn, không nhất thiết phải thay đổi gì nhiều, kể cả tên mối quan hệ cũng vậy.

Trang: [1],2,3,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm