![]() | Thích cậu như thế có được không, Béo Ngốc!22:56 / 15.11.2014 787 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
Thích cậu như thế có được không, Béo Ngốc!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Tôi nghe thấy loáng thoáng mấy từ, tim như thắt lại nhưng vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi cố hết sức hít mạnh, thở sâu cho nhịp tim ổn định, cho cái đầu bớt nóng. Nhưng như thế cũng chẳng ăn thua gì, tôi chạy thẳng một mạch ra chỗ tên đó và thụi một quả rõ đau vào giữa mặt nó. Nó chưa kịp đứng lên thì tôi thu quả đấm lại quay lưng đi mất. Tôi chạy như bay đến nhà cô ấy, đến nhà cô bạn béo ngốc nghếch chắc giờ này đang khóc như mưa vì bị tên kia bỏ rơi.
Quả thật tôi đoán chẳng sai. Lúc mở cửa cho tôi thì mặt cô bạn lem nhem nước, tôi toan giờ tay lên gạt đi nước mắt trên gò má thì cô bạn quay đi.
- Cậu vào nhà đi!
Nhìn thấy tôi xuất hiện thì cô ấy không còn khóc nữa, kìm tiếng thút thít vào trong, đôi lúc cố lắm mới nghe thấy cô ấy nấc nhẹ. Tôi cố gắng dỗ dành, điều mà tôi hầu như chưa bao giờ làm, có đôi chút lạ lẫm.
- Cậu… đừng khóc nữa. Đừng buồn nữa. Cũng đừng thích tên đó nữa!
Cô ấy im lặng, lần này không ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn của cô ấy cứ xa xăm nơi nào đó. Càng xa xăm vô định, tim tôi càng bất an.
- Có phải hắn bận gì nên mới không đến được không? Cũng có thể hắn ngại với bạn bè. Vậy nên chắc tớ sẽ cố để giảm cân. Hay là tớ đi tập lại nhỉ? Cậu sẽ vẫn tập với tớ chứ?
Cô ấy càng nói tôi càng thấy rối tinh, đầu như muốn nổi điên lên, muốn hét vào mặt cô ấy rằng hãy quên tên đó đi, nó không thích cô ấy đâu, cũng sẽ không bao giờ thích.
Nhưng tôi không làm được. Mỗi lần nhìn thấy đôi mắt cô ấy lờ mờ bóng nước là tôi lại nén lòng, chỉ còn kịp thở dài ngao ngán. Có lẽ chúng tôi giống nhau, cứ cố chấp thích một người dù chẳng biết người ta có đáp lại mình hay không. Hay là tại vì không thể kết thúc nên vẫn còn cố chấp như thế?
Tôi lẳng lặng ra về, quên mất việc cố tỏ ra bình tĩnh và vui vẻ như thường lệ để chào cô ấy. Cô ấy thấy tôi đứng lên đi ra phía cửa thì cũng đi theo tôi, chắc hôm nay ít nhiều để ý thấy tôi có đôi chút lạ lẫm, lại thêm cái kiểu lù lù xuất hiện rồi biến mất.
- Cậu… về à?
Cô ấy vội vàng hỏi, tôi vẫn quay lưng đi về phía cửa. Vừa đi tôi vẫn vừa nghĩ về cô ấy, về tình cảm của mình, rồi cả về tên kia nữa. Tôi không biết sẽ đối mặt với cô ấy thế nào, c


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới