Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Tia nắng trong mưa

Tia nắng trong mưa


22:16 / 15.11.2014
505 - Chia sẻ : Tia nắng trong mưaTia nắng trong mưa Tia nắng trong mưa Tia nắng trong mưa Tia nắng trong mưa
9.6 /10
- Chuyên đề:

Tia nắng trong mưa


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


“Tôi không có ăn thịt bạn đâu mà sợ, chỉ là có lòng tốt thôi, bây giờ trời tối rồi, bạn đứng đây một mình biết đâu có lưu manh đó. NHìn mặt tôi không đủ tin tưởng hả?” Tôi cười khì khì
Em cũng cười, suy nghĩ một lát rồi cũng leo lên yên sau xe đạp của tôi, khẽ nói:
“Cảm ơn”
Tôi hỏi địa chỉ của em rồi bắt đầu chạy. Suốt cả một quãng đường, chúng tôi chẳng nói với nhau câu nào. Tôi tôn trong sự im lặng nơi em nhưng cũng thầm hiểu rằng khoảng cách giữa tôi và em đã được rút ngắn lại nhờ cơn mưa kia và nhờ sự liều lĩnh của tôi.
Tôi rẽ vào khúc cua rồi cho xe thả dốc
“Bạn tên gì?” Em đột nhiên lên tiếng
“À, tôi tên là Mưa” Tôi đùa
“Bạn thật vui tính” Em phì cười
“Còn bạn?” Tôi hỏi lại mặc dù đã biết tên em
“Mình là Nắng”
Em cũng đùa lại tôi nhưng tôi lại rất thích, hợp với những gì tôi đã thầm gọi em. Sau đó là hàng loạt các câu hỏi theo kiểu làm quen trời đánh của tôi.
Nhờ vậy mà tôi đã danh chính ngôn thuận làm bạn với em. Đến trước cửa nhà em, tôi dừng lại, em bước xuống mỉm cười nhìn tôi
“Cảm ơn anh một lần nữa”
“Không có gì đâu nhóc” Tôi xoa đầu em, tự hỏi sao mình có thể tự nhiên được như vậy.
Em mở cổng, bước vào trong nhà. Nhìn em mất hút sau cánh cửa, tôi thấy mìn thật trống trãi. Lúc này chỉ còn lại mưa. Và tôi. Và trái tim dõi theo bước chân em. Và một chút nắng còn đọng lại trong cơn mưa.
……………………………
Tôi và em nói chuyện nhiều hơn sau cái lần đó. Rồi thời gian cũng làm tôi trở thành bạn thân của em. Tôi hay rủ em cùng đi ăn kem, dạo phố, xem phim hay đi thư viện. chúng tôi là một người bạn đúng nghĩa nhưng dường như tôi không chấp nhận điều đó, tôi tham lam muốn nhiều hơn thế. Nụ cười của em đã vô tình gieo vào trái tim tôi một hạt giống mà nay nó đã bén rễ, ăn sâu vào tận tiềm thức của tôi rồi cái cây đó được tôi nuôi lớn bắng hi vọng. Theo thời gian, nó nở hoa, một loài hoa mà tôi gọi là Nắng.
Tôi cũng biết được, em đang thích một thằng bạn cùng lớp với tôi. Em nói cho tôi nghe thằng đó đã từng là bạn trai em, ngày hắn chia tay em cũng chính là cái ngày mưa mà tôi đã gặp em. Hôm ấy, hắn lạnh lùng quay đi để lại em với cái ô đó cô đơn, trống trãi.
Tôi không bất ngờ,chỉ phản ứng theo kiểu dửng dưng nhưng thật ra tim tôi lại nhói lên một chút. Có trời mới biết, tôi ích kỉ tới chừng nào, bảo tôi liên hệ, hợp tác cho em và thằng bạn sao? Quên đi, tôi sống thực tế hơn, không phải cái kiểu buồn nôn như chỉ cần em hạnh phúc là tôi mãn nguyện.

Trang: « 1,2,3,[4],5
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm