Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…

Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…


22:53 / 16.11.2014
366 - Chia sẻ : Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…Tình đầu à, anh nhận ra em rồi… Tình đầu à, anh nhận ra em rồi… Tình đầu à, anh nhận ra em rồi… Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…
9.8 /10
- Chuyên đề:

Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


4. Đêm về trên biển dù không đẹp rực rỡ như cảnh bình minh nhưng mang một vẻ gì đó rất riêng. Đêm dịu dàng với ngàn mắt sao lấp lánh. Tôi từng bảo em giống bình minh: quyết liệt, hoang dại và rực rỡ. Còn Nhật Thu – cô chủ phòng tranh tôi mới quen dạo gần đây lại dịu dàng y hệt màn đêm dù cái vẻ ngoài vô cùng gai góc. Em và cô ấy dường như đối lập nhưng tôi cứ ngỡ hai người là một, cùng đến để vỗ về trái tim tôi.
Tôi nhớ cái tát em dành cho tôi ngày chia tay. Tôi giữ chặt vai em, gằn từng tiếng một như giận dữ:
- Tôi sắp đi rồi, chỉ sáng mai thôi!
Nước mắt em rơi lã chã, em nói như hét lên rồi vùng chạy khỏi vòng tay tôi:
- Sao anh hèn nhát như vậy? Một năm rồi, phải không?
Tôi ngu ngốc, ngô nghê của ngày ấy không sao đủ can đảm giữ tay em, thì thầm sẽ liên lạc và hẹn ngày gặp lại. Chỉ mỗi việc đơn giản ấy mà tôi cũng không làm được, sau này tôi mới thấy mình sao mà nhu nhược, hèn nhát. Hèn chi em cứ luôn nói tôi ngờ nghệch, hèn chi tôi luôn thấy một cô bé như em thật mạnh mẽ, kiên cường, hèn chi… thì ra tôi vẫn cứ luôn yếu đuối nên mới không sao xóa được bóng hình em…

Tình đầu à, anh nhận ra em rồi…
Tải ảnh gốc

5. Đêm đen tĩnh mịch lắm, gió biển thốc mạnh dậy hương vị mặn mòi. Sự xuất hiện vô hình của ai đó, cảm giác buồn buồn chạy vòng tròn trên má. Tôi nhanh tay giữ lấy, là một cây cọ. Tôi đã phát hiện ra người đó là ai. Nhật Thu cười để lộ hàm răng trắng bóng khiến tôi cũng cười theo.
- Anh tính ở đây luôn sao?
- Tôi không biết nữa.
- Sao lại không, anh còn chờ gì nữa?
- Tình đầu.
- …
- Tại tôi ngu ngốc, và hèn nhát nữa.
Tôi gục xuống đầu gối, giọt nước mắt lăn nhanh bị gió biển lùa khô tức thì. Tôi nghe tiếng Thu thở dài. Cái vỗ nhẹ vào lưng làm tôi hơi chột dạ:
- Là đàn ông, sao lại đa cảm như thế? Khổ, có biết không?
- Không, là tại tôi yếu đuối.
- Không đâu, là cô ấy mạnh mẽ hơn anh.
- …
- Nhưng không phải mãi mãi đâu. Anh có tin những điều đối lập luôn tạo thành vòng tròn không? Khi con người ta cán mốc tận cùng của cái này cũng là lúc thoát ra khỏi nó và bắt đầu với cái kia. Nếu một ngày cô ấy mạnh mẽ đến mệt nỏi, cô ấy sẽ yếu đuối và cô ấy cần anh!

Trang: « 1,2,[3],4
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm