![]() | Tình yêu màu nắng22:58 / 15.11.2014 577 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Tình yêu màu nắng
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Và tôi thấy may mắn, may mắn vì họ đã ra đi, để tôi thấy được rằng, họ vốn không xứng đáng với tình yêu tôi dành cho họ.
Nếu chúng ta biết trước được, ai sẽ là những người sẽ làm chúng ta tổn thương, thì có lẽ chúng ta sẽ không để họ có cơ hội được làm tổn thương mình, chúng ta sẽ không vì những vết thương ấy mà trưởng thành, chúng ta càng không thể thay đổi cuộc sống của mình khác đi…
Tôi còn nhớ rất rõ buổi chiều ngày hôm đó, dưới thời tiết lạnh lẽo của mùa đông có gió mùa về, tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân theo từng bước chạy của tôi. Ngày hôm đó chính là tháng ngày tôi có cố gắng thế nào cũng không thể quên, chính là mảng ký ức đen ngòm còn đọng lại trong trí nhớ của tôi. Và cho đến bây giờ tôi cũng đã hiểu, những gì càng nỗ lực để xóa sạch, sẽ càng nhớ lâu hơn …
- Thưa thầy, em có thể cam đoan với thầy, đây là tác phẩm tốt nghiệp của em!
- Em lấy gì chứng minh? Sinh viên Trịnh Bảo Hà đã gửi cho tôi tác phẩm này từ sáng hôm qua, và theo tôi thì một sinh viên có thành tích tốt như Hà, không thể nào ăn cắp tác phẩm của người khác!
- Bởi vì học lực của em chỉ bình thường, nên thầy không tin em? Bởi vì học lực của em không bằng Trịnh Bảo Hà, nên tác phẩm của em sẽ không phải là của em nữa?
- Tôi rất tiếc, nhưng điều em nói vừa rồi, tôi không thể tin là sự thật! Em có thể về nhà và hoàn thành nhanh chóng một tác phẩm tốt nghiệp khác, tôi sẽ châm chước cho em!
Ngày hôm đó, tôi đã mất đi cô bạn thân nhất trong suốt quãng thời gian 22 năm cuộc đời của mình, và ngày hôm đó, tôi còn mất đi người con trai mà tôi yêu nhất. Hai người họ, một mối tình đầu trong sáng, và một tình bạn kéo dài từ thưở lọt lòng, đã để lại một vết cắt rất sâu trong trái tim tôi, và sau đó quay lưng bỏ lại tôi ngơ ngác một mình.
Khi ấy tôi mới biết, tôi đã bị phản bội.
Khi ấy tôi mới biết, trên thế gian này, điều đáng sợ nhất không phải là ma, không phải quỷ, cũng không phải những lần thất bại sau khi đã nỗ lực hết mình. Điều đáng sợ nhất chính là sự phản bội của người mà mình vốn tin tưởng và dành tình cảm rất nhiều.
***
“Kìa, cái Linh đấy, đúng là không biết xấu hổ, còn đến trường được cơ đấy!”
“Ừ, nghe nói nó chạy lên khoa tố Bảo Hà ăn cắp tác phẩm của nó, đúng là buồn cười!”
“Cái gì cơ? Đầu óc nó có bị làm sao không thế? Nó nghĩ ai sẽ tin nó?”

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới