![]() | Tình yêu màu nắng22:58 / 15.11.2014 580 - Chia sẻ : ![]()
9.2 /10 |
Tình yêu màu nắng
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
“Khổ, thế mới nói! Mà hai đứa nó thân như thế, chắc từ giờ đứt luôn rồi nhở?”
“Lại chả, tao mà như cái Bảo Hà, tao cũng chẳng thèm chơi với cái thể loại như cái Linh”
Những tiếng bàn tán của nhóm bạn như tiếng máy khoan cứ khoan sâu vào trong đầu tôi nhức nhối. Cố gắng day trán để ngăn cơn nhức đầu ập đến, tôi bước nhanh ra cổng trường. Đằng sau vẫn là những lời xì xầm của các cô nàng thích buôn chuyện, những lời đàm tiếu, khinh bỉ, thậm chí là sỉ nhục, dành cho tôi.
Hình ảnh Bảo Hà ngồi dựa đầu vào vai Huy trên sân thượng tòa nhà cao nhất trường chúng tôi lại hiện lên rõ mồn một. Họ nắm tay nhau, và ánh mắt Huy nhìn Hà cũng dịu dàng biết bao nhiêu. Lòng tôi hẫng xuống như rơi xuống một chiếc hố sâu không đáy, dường như, tôi đã mất hết mọi thứ mình đang có, chỉ trong tích tắc. Cả tác phẩm tốt nghiệp tôi vất vả, miệt mài suốt 6 tháng, cả cô bạn thân nhất, cả người mà tôi đã trót dành tình cảm để yêu quý thật lòng, cả lòng tin đã có với thế giới này.
Tại sao người yêu tôi phản bội tôi?
Tại sao người bạn thân nhất của tôi phản bội tôi?
Tại sao các người cùng hẹn nhau để mà đâm cho tôi một vết dao sắc xuyên vào tận trong tim như thế?
Trong đầu tôi vang lên đoạn đối thoại khi sáng. Lúc tôi đến gặp Huy để nói về việc Bảo Hà lấy trộm tác phẩm của mình. Tôi chỉ thấy vẻ mặt Huy bình thản như nước, lặng lẽ nhìn tôi như một vật thể lạ. Như người xuất hiện đối diện trước cậu ấy không phải là tôi, như cái việc tôi vừa nói ra là một điều hoang tưởng. Họ, tất cả bọn họ, thầy cô, những đứa bạn xung quanh tôi, và quan trọng nhất là cả người yêu của tôi nữa, tất cả đều không tin tôi.
- Hà đã kể chuyện này với mình rồi, Linh, hai cậu là bạn thân với nhau như thế, sao cậu phải vu oan cho cậu ấy?
- …
- Cậu có biết thời gian này Hà khó khăn thế nào không? Cậu làm thế khiến tớ cảm thấy thất vọng về cậu.
- Huy, nói một câu thôi, tin tớ, hay tin Hà!
- Linh, đừng bướng nữa, nghe tớ đi, thôi đi!
- Huy, cậu là người yêu tớ cơ mà?
Tôi nhớ giọng nói của mình khi đó, chua xót và thê lương, như đứa trẻ bỗng dưng bị cả thế giới bỏ quên trong một góc tối chẳng thấy đường. Có khóc lóc, cũng không nhận được sự giúp đỡ, chẳng ai muốn đặt lòng tin vào tôi, kể cả người yêu tôi.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới