![]() | Tình yêu màu nắng22:58 / 15.11.2014 583 - Chia sẻ : ![]()
9.5 /10 |
Tình yêu màu nắng
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Tôi biết, tôi đang chạy trốn, cái việc mà trước đây tôi cho rằng hèn nhát và đáng khinh, thì hiện giờ tôi đang phải nhờ đến nó để giấu kín đi vết thương của mình. Còn cậu bạn đằng sau lưng tôi chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất tôi có thể bám vào lúc này, để không bị chìm nghỉm giữa bao la là nước, giữa những sự giả tạo và tàn nhẫn của mọi người xung quanh.
Tính ra, tôi và Quân cũng đã quen nhau được ngót 4 năm, kể từ ngày tôi còn chân ướt chân ráo bước vào cánh cửa đại học, ngoài Bảo Hà ra thì hai chúng tôi chơi với nhau khá thân. Hầu hết là tôi nhận được sự chăm sóc của cậu ấy, hầu hết là tôi được cậu ấy đáp ứng tất cả những yêu sách vô lý, không than phiền.
Bảo Hà đã từng nói tôi may mắn, bởi vì bên cạnh tôi, luôn xuất hiện những người như Huy, như Quân.
Tôi đã từng nghĩ cô ấy nói đúng, nhưng tôi không dám tin vào điều ấy nữa …
Quân dẫn tôi đi vòng một chặng dài đường đất vào trong một khu nhà của người dân tộc ít người ở đây. Cậu ấy chỉ cho tôi những nơi tôi chưa từng biết, cho tôi xem những thứ tôi chưa từng nhìn, giới thiệu những chỗ mà cậu tự khám phá ra qua những lần đi trước. Trời lạnh buốt, cái lạnh thấm vào tim, chúng tôi lập cập cắn răng đi không biết mệt trước phông nền lạnh đến ảo não của khí hậu Sa Pa.
Mỗi ngày tôi theo cậu ấy đi khám phá từng ngóc ngách nhỏ của thành phố lạnh giá này, chúng tôi khoác lên người những tấm áo bông nặng trịch, rồi hì hục mạo hiểm trèo lên những dải núi cheo leo như bức vách. Từng tấc da trên người đều đóng băng vì lạnh, chỉ có đôi bàn tay được cậu ấy nắm chặt là ấm sực.
Tôi nhớ về câu nói đã đọc được ở đâu đó: Những người con trai có bàn tay ấm, là những người con trai có trái tim ấm.
- Quân! – Tôi chợt khựng lại gọi, cậu ấy quay đầu nhìn, ánh mắt sáng trong như bông hoa tuyết trên đỉnh núi – Hoa tuyết kìa!
- Ừ – Cậu ấy cười – Sa Pa mùa này có hoa tuyết thì lạ gì! Hoa lạnh quá đóng băng thành tuyết thôi!
- Nhưng cậu không cảm thấy bông hoa kia rất quật cường à? Lạnh như thế cũng có thể sống, người thì chưa chắc làm được!
- Người cũng làm được chứ! – Quân nhìn tôi kiên định – Cái gì chẳng vượt qua được, chỉ cần cậu trơ lì với thế giới, thế giới sẽ không dám từ bỏ cậu!
- Nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn rất cô đơn.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới