![]() | Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé23:15 / 13.11.2014 1259 - Chia sẻ : ![]()
9.0 /10 |
Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Anh sợ hãi, chạy như điên kiếm tìm em trong vô vọng, gào tên em trong vô thức. Bất giác, tim anh như nghẹn lại, không thể thở nổi., khi nhận ra rằng em đã biến mất nhanh khỏi anh như làn khói.
Bờ môi lạnh ngắt, đôi mắt anh phút chốc bỗng nhòe đi, không còn nhìn thấy rõ được bất cứ ai xung quanh nữa, cả người anh run rẩy, tứ chi mềm nhũn. Đến khi trạng thái đang rơi dần đến tuyệt vọng, thì đột ngột anh lại thấp thoáng thấy bóng dáng em, bước vào cửa bệnh viện.
Đờ đẫn theo sau em như bị thôi miên, tim anh lại càng đập dữ dội. Trong lòng anh dấy lên một nỗi bất an, em đã gặp chuyện gì, tại sao lại vào bệnh viện? Bệnh của em là bệnh gì? Có nghiêm trọng không? Có nặng lắm không? Em bệnh thế này, ai sẽ chăm sóc em? Ai sẽ lo lắng mọi thứ, bảo vệ em thật chu đáo? Em sẽ biết cách bảo vệ bản thân, tự lo cho bản thân được sao?
Biết bao nhiêu câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh, cứ muốn lao đến hỏi em cho thỏa mãn lòng. Nhưng câu muốn nói ra lại cứ bị nghẹn trong cổ họng, không thốt nổi nên lời.
Anh lặng lẽ nhìn em bước vào cửa phòng bệnh, mà lòng như lửa đốt. Tim đập mỗi lúc một nhanh, mồ hôi bỗng ứa đầy trên trán. Sự sợ hãi trong anh càng lớn dần, anh càng sợ rằng em xảy ra chuyện!!!
Ba năm rồi, cái cảm giác bất an sợ mất em, lại một lần nữa xuất hiện trong anh. Nó cứ lớn dần, lớn dần, đến mức chèn ép cả trái tim anh, không thể thở nổi.
Hồi lâu sau, cánh cửa phòng bệnh bật mở, em thất thần bước ra ngoài với sắc mặt tái nhợt. Anh kinh hoàng thấy được vài giọt nước mắt long lanh trong mắt em, đua nhau chảy xuống hai gò má, bờ môi run rẩy như đang kiềm nén để không phải bật khóc.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới