Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé

Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé


23:15 / 13.11.2014
1243 - Chia sẻ : Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhéTruyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé
9.5 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50068816
Visits Today: 142108
This Week: 570577
This Month: 2063262

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Truyện Em yêu anh ngày cuối thôi nhé


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Nhìn dáng em đi xiêu vẹo, khó khăn lắm mới ra khỏi cửa bệnh viện. Anh như chôn chân tại chỗ, đầu óc rỗng tuếch. Trong tiềm thức, anh chỉ cần biết phải lao nhanh vào phòng bệnh mà em mới bước ra, nói gần như hét lên với vị bác sĩ:
“ Bác sĩ, cô gái ban nãy đã bị bệnh gì vậy?”
Vị bác sĩ đưa tay đẩy gọng kính sát mũi, trán nhăn lại, đầu ngẩng lên nhìn anh:
“ Anh là gì của cô gái đó?”
Anh run rẩy, hỏi bằng giọng gấp gáp:
“ Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy. Ban nãy tôi thấy cô ấy lén lút vào bệnh viện. Tôi muốn biết cô ấy bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không?”
Vị bác sĩ nhìn anh đang kích động, không nén nổi thở dài, đưa tay ra hiệu anh ngồi xuống, từ tốn nói:
“ Bất cứ ai gặp trường hợp này đều trở nên trầm cảm, không trách cô ấy không dám nói với anh. Cũng vì thế nên bệnh tình càng nghiêm trọng hơn!”
Anh đã mất bình tĩnh, không nhịn được bèn nắm lấy bả vai vị bác sĩ bóp mạnh, run rẩy hét lên:
“ Là chuyện gì? Cô ấy đã bị bệnh gì? Bác sĩ mau nói cho tôi biết đi, thật ra cô ấy đã bị bệnh gì vậy hả???”
“ Là bệnh AIDS.” – Bác sĩ nhăn mặt trả lời. – “ Trong thời gian này, anh phải ở bên cạnh chăm sóc cô ấy nhiều hơn. Có lẽ chưa tới nửa tháng, cô ấy sẽ …”
“ Không thể nào! Bệnh AIDS gì chứ? Cô ấy không thể nào mắc bệnh như thế được! Vũ Hạ sao lại có thể mắc căn bệnh kinh khủng như thế!!! Không tin, tôi không tin! Ông làm bác sĩ kiểu gì vậy hả? Mau khám lại đi, ông chẩn đoán sai rồi!!! Ông nhầm lẫn rồi!!!!”
Anh đã như điên hét toáng lên trong phòng bệnh, đầu óc anh quay cuồng mụ mị, trái tim rỉ máu từng giọt, từng giọt. Không biết anh đã ra khỏi bệnh viện từ lúc nào, anh chỉ nhận thức được, bản thân cần phải tìm kiếm em, kéo em quay về. Có rất nhiều thứ anh muốn hỏi em, tại sao em bỏ đi? Trong ba năm qua em đã sống như thế nào? Em đã trở nên sa đọa thế nào khi nhiễm căn bệnh đó??? Tất cả là vì anh, là vì anh sao ????
.
.
.
Anh đau đớn đến mức muốn chết đi, nước mắt cứ không ngừng chảy. Rất muốn gặp em, nhưng lại không tài nào tìm được em. Trong khoảng thời gian đó, anh cứ ngỡ rằng anh không còn sống nữa …
Thế rồi, ông trời quả không phụ lòng của anh. Cuối cùng cũng có một ngày, anh gặp được em ở tiệm làm tóc kế bên nhà anh …
Em đã bất ngờ, khi ngày đó a

Trang: « 1,9,10,[11]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm