![]() | Xin lỗi, chỉ vì…em quá tốt22:58 / 15.11.2014 520 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Xin lỗi, chỉ vì…em quá tốt
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Bắt đầu năm thứ ba, em học hành vất vả hơn, các hoạt động của câu lạc bộ và những lần tình nguyện làm cơ hội gặp em của tôi ít dần đi, những lần nói chuyện cũng vội vàng hơn, dù tôi biết, tình cảm em dành cho tôi vẫn không hề thay đổi. Tôi bắt đầu thấy hụt hững mỗi lần gọi mà nghe em nói: “Anh chờ em chút xíu nhé, có người đang gọi em, lát em sẽ gọi lại”. Tôi bắt đầu thấy buồn khi chưa kịp kể cho em những chuyện vui mà tôi trải qua, em đã phải xin lỗi rồi vội tắt máy vì đến giờ em phải học. Dần dần, tôi cũng quen. Tôi không gọi nhiều cho em như trước vì sợ ảnh hưởng tới công việc của em. Chỉ là mỗi tối vẫn nhắn cho em một tin nhắc em ngủ sớm và chúc em ngủ ngon.
Em học chăm chỉ, mục đích của em là kiếm được học bổng. Và điều đó đã trở thành hiện thực. Năm thứ tư, em rời xa tôi, bay đến một nơi cách tôi nửa vòng trái đất. Qua bạn bè, tôi cũng biết được rằng xung quanh em có rất nhiều người theo đuổi. Cũng phải thôi, tôi đâu phải là người duy nhất cảm nhận được nét đẹp nơi em. Tôi ghen. Đúng, tôi ghen. Tôi sợ mất em. Nhìn lại mình, sao tôi có thể so với những công tử nhà giàu ở trường em. Tôi cũng không quá nổi bật trong ngôi trường của mình, tôi chỉ là người bình thường như tất cả những sinh viên khác. Tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ nhận được học bổng mỗi năm, đừng nói đến chuyện đi du học nước ngoài. Ước mơ của tôi bình dị hơn em. Tôi chỉ muốn có một người vợ dịu dàng, đảm đang. Một ngôi nhà nhỏ với những đứa trẻ xinh xắn. Một gia đình luôn tràn ngập tiếng cười và niềm hạnh phúc, nơi duy nhất mà tôi muốn trở về sau những giờ làm việc căng thẳng.
Nhưng em quá giỏi, em tuyệt vời hơn người vợ trong mơ mà tôi mong đợi. Em có niềm mơ ước của riêng mình, và tôi tin với năng lực của mình, em có khả năng đạt được. Tôi bắt đầu suy nghĩ về chuyện giữa tôi và em. Liệu tôi có xứng với em không? Liệu em có quá xa vời với tôi, mặc dù tôi biết em không phải là người dễ thay đổi, em vẫn còn yêu tôi nhiều. Nhưng công việc và ước mơ đã lấy đi của em quá nhiều thời gian. Khoảng cách cũng là một yếu tố làm nhạt nhòa đi tình cảm con người, tôi nghĩ vậy.
Liệu em có thời gian để nhận ra sự ngượng ngùng của tôi mỗi khi gọi điện cho em? Liệu em có cảm nhận được sự tự ti trong giọng nói của tôi?

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới