![]() | Yêu thương mong manh22:26 / 15.11.2014 941 - Chia sẻ : ![]()
9.4 /10 |
Yêu thương mong manh
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Nới lỏng vòng tay, vén từng sợi tóc mai còn vươn trên trán, Mike nhìn thật sâu vào đôi mắt long lanh còn đẫm lệ của Kate. Ánh mắt ấy mang một nỗi buồn thầm kín và sâu lắng lắm, càng làm cho tim anh thêm đau nhói, xót xa. Hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mùi vị mằn mặn của biển nơi đầu lưỡi, gió thốc từng cơn, sóng biển vỗ rì rào.
- Mike…
- Sao anh lại ôm em như thế hả?- nghẹn ngào cô ngước lên nhìn anh, hỏi khẽ.
Câu hỏi của Kate đưa anh về thực tại. Anh cũng không hiểu rõ bản thân anh muốn gì, cần gì nữa. Anh thấy mình mâu thuẫn lắm. Từng đợt sóng lòng cứ liên tiếp dâng lên, cuộn trào rồi nằm im lặng lẽ. Vòng tay buông lơi, mắt nhìn xa xăm, tựa mình vào phiến đá, giọng anh trầm xuống đầy suy tư “Em có nhớ hôm nay là ngày gì không???…một ngày, mà lẽ ra cả anh và em không nên nhớ… Ngày…mình bắt đầu cho những yêu thương vụn vỡ và cũng là ngày anh và Jane mỗi đứa một phương trời”. Dừng lại một hồi lâu, ngã người về phía sau, hai tay đặt sau gáy, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, sau cơn mưa chiều day dẳng, anh nói tiếp:
- Hôm đó, Anh đã uống rất nhiều, rượu có, bia có, anh chạy qua tất thảy những con đường, ghé vào không biết bao nhiêu nơi, vậy mà không hiểu sao mỗi lúc anh thấy mình tỉnh hơn, tỉnh hơn cả khi anh chưa uống nữa. Rồi tự dưng anh thấy mệt lắm, khó thở lắm, y như bị thiếu oxy vậy. Thế là anh nghĩ đến một nơi thật yên tĩnh, thoáng đãng, một nơi chỉ có đất và trời, nơi mà anh có thể tự do la hét, tự do làm những điều mình muốn mà không sợ ai dòm ngó, quấy rầy. Nghĩ là làm, anh xách xe chạy ngay ra cánh đồng cách đó chừng 50 cây số. Quả thật không sai, chỉ có mình anh giữa đồng khuya hoang vắng, anh cảm thấy thoải mái vô cùng, thấy nhẹ hẳn đi như vừa trút khỏi một gánh nặng hàng trăm kilogam. Nhưng sự thoải mái ấy chỉ đến được một chốc lát thôi, sau đó là cả một nỗi cô đơn, trống trãi kéo dài đến thắt lòng. Lúc đó, trong đầu anh trống rỗng, anh chẳng nghĩ được gì nữa, ngoài việc phải nhanh chóng tìm một ai đó nhằm khỏa lấp khoảng trống vô hình ấy. Và rồi anh lần vào danh bạ, cuối cùng người anh chọn…
- “Người anh chọn lại chính là em, để làm chiếc phao trong lúc a


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới