![]() | Can đảm cho yêu thương17:56 / 15.11.2014 416 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Can đảm cho yêu thương
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
” _ Xin lỗi, nhưng thật sự là mình thích cậu, chẳng có cách nào ngăn cản cái tình cảm ấy lớn lên trong mình, và cậu chỉ cần biết là như thế… Có lẽ đến một lúc nào đó, mình sẽ yêu một người khác, không phải cậu, và cậu sẽ không còn là niềm day dứt của mình, nhưng… mình biết, ngày đó sẽ rất xa….! ”
* * *
Tôi vân vê tờ giấy nháp, trên đó đã chật kín những hình thù không xác định nổi là gì, những đường nét nguệch ngoạc, đường tròn, đường xoắn ốc chồng chéo lên nhau và tôi nhớ là mình từng vẽ những trái tim xen lẫn hoa lên đó nhưng giờ thì không biết đâu là đâu. Đó là một thói quen rất… (rất… nói sao nhỉ?!)… À, một thói quen rất gì đó, hễ có chuyện gì nghĩ không thông hay khi bối rối thì sẽ vẽ tùm lum ra giấy, ra bàn. Và giờ thì tôi đang thế. Không biết nói sao để cho người ngồi bên cạnh đây hiểu.
_ Nó có thù hằn gì với mày không? Hay là mày không biết tiết kiệm giấy. Không xài đưa tao xài giùm cho, vẽ tùm lum dzậy hà?
Thư, chị hai hơn tôi 1 tuổi, gõ gõ đầu tôi rồi giật tờ giấy, hình như nó không còn màu trắng nữa rồi.
_ Hơ, bà này, im lặng nghe tui nói!
_ …..
_ …..
_ Có gì nói đi, ngồi chờ mày nãy giờ cổ tao dài ra rồi nè!
Tôi cười khổ:
_ Không biết phải nói sao!!!
_ Hàizz, lạy mày…
Không phải tôi không đủ vốn từ để diễn đạt, càng không phải ngại ngần (chị em ruột mà), chỉ là, cảm giác của tôi, nó rất… không thật.
Tôi có ấn tượng với Tín từ năm đầu khi mới bước vào trường cấp ba. Cậu ấy không phải giỏi nhất nhì lớp, không xinh trai nhất lớp, nhưng vẫn rất nổi bật trong lớp, ít nhất là với tôi. Tín có một giọng trầm và nó không ấm, không hay nhưng tôi thấy rất đặc biệt. Tôi không hiểu sao mình lại cảm thấy cậu ấy đặc biệt đến vậy. Vì Tín là người con trai đầu tiên tôi bắt chuyện cùng, là người hay trao đổi bài với tôi mỗi khi gặp bài khó, hay vì cậu ấy rất chân thật và hay quan tâm đến những người bạn thân?! Không rõ nữa. Đôi khi con người ta vẫn thế, thích một cái gì đó mà không cần lí do. Nhưng tôi không biết là mình có thích Tín hay không.
Tôi hay nghĩ về Tín những lúc ngồi một mình hay ở lớp học, thi thoảng rất muốn nhìn sang chổ ngồi của cậu ấy, dù là đang trong giờ học. Và cũng có những ngày chủ nhật, nhớ cậu ấy một xíu, muốn nhanh đến thứ hai để có thể thấy được cái dáng cao cao, gầy gầy của Tín. Nhưng chúng hình như lại mơ hồ. Và tôi huyễn hoặc mình bằng cách đưa ra một lí do cho tất cả: “Đó chỉ là tình cảm dành cho bạn bè, thuộc về tình bạn, có thể hơn một chút, là ấn tượng hơi sâu sắc về một người bạn mà thôi.” Tôi cố ép mình quên đi. Trong khoảng thời gian ba tháng hè không gặp Tín.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới