![]() | Cappuccino mùa thu11:15 / 16.11.2014 766 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Cappuccino mùa thu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
5. Hôm nay tôi nhận được quà của một cuộc thi viết trên mạng. Phần thưởng thì thay đổi tuỳ vào cuộc thi lớn hay nhỏ thôi. Lần này thì được một cặp áo đôi, một cuốn sách làm quà. Tôi vẫn thường hay tham gia các cuộc thi viết lách trên mạng. Mục đích của tôi mỗi lần viết là muốn học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm, vốn từ tiếng Việt, muốn chia sẻ, giải toả cảm xúc của bản thân…Để tâm hồn hoà với con chữ làm tôi thấy vui hơn…
Tôi đạp xe đến nhà Khánh khi trời đã dần về đêm. Không gian im ắng đến lạ, đến nỗi tôi còn nghe được cả gió đang lao xao nói chuyện…Trời bắt đầu lạnh, nhưng chỉ se se cái lạnh cuối thu thôi…Tôi chẳng biết sao dạo này tôi hay tìm đến Khánh thế không biết. Ở bên Khánh, nói chuyện cùng cậu ấy làm tôi thấy tâm trạng mình nhẹ đi phần nào. Có thể Khánh giống như một ly cappuccino nóng mà cậu ấy vẫn hay pha chế. Ấm áp trong cái se lạnh mùa thu nhưng vẫn có nét gì đó lạnh lùng khá cuốn hút…
Tôi bấm chuông cửa nhà Khánh lần đầu tiên suốt 2 năm qua. Ngôi nhà mà tôi ao ước được nhìn thấy chủ và được mời vào một lần… Tôi không muốn làm phiền Khánh khuya thế này nhưng tôi thấy đèn phòng cậu ấy vẫn sáng..
” Khuya rồi, cậu tìm tôi có chuyện gì thế?” – Một lúc sau tôi thấy Khánh bước ra, cậu ấy nhìn tôi khá lo lắng.
” Cậu…cậu có thể ngồi ở đây với tôi chút được không? Kể chuyện gì đó hoặc im lặng ngồi thế cũng được.” – Tôi thút thít.
” Cậu cô đơn đến thế sao? Cậu lại nhớ đến Long à?”
” Không, tôi thấy nhớ nhà nhưng họ ngủ hết rồi, tôi không muốn đánh thức họ. Với lại ở đây tôi chẳng có ai có thể cùng chia sẻ mọi thứ ngoài cậu.
” Khờ quá đi thôi.” – Khánh đưa tay lên xoa xoa đầu tóc tôi rồi cười nhẹ.
” Khánh này, sống mãi ở đây chắc tôi tự kỉ mất thôi.” – Tôi thở dài.
” Cậu sẽ không bao giờ bị tự kỉ đâu nếu ngày nào còn ở bên tôi. Đi dạo nhé!” – Khánh lại cười rồi bảo

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới