Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Cappuccino mùa thu

Cappuccino mùa thu


11:15 / 16.11.2014
771 - Chia sẻ : Cappuccino mùa thuCappuccino mùa thu Cappuccino mùa thu Cappuccino mùa thu Cappuccino mùa thu
9.1 /10
- Chuyên đề:

Cappuccino mùa thu


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Có thể Khánh nói đúng, tôi chỉ đang chạy trên một vòng tròn mà thôi. Luẩn quẩn không có điểm dừng, không có lối thoát. Vì tôi vẫn đang nhớ một hình bóng đã mãi xa, và chưa dám chắc rằng, rồi sau này tôi và Long có thể gặp lại. Và cũng chẳng dám tin rằng, nếu có gặp nhau cậu ấy có nhận ra tôi. Vì đơn giản, tôi chẳng là gì với cậu ấy nữa rồi. Mọi thứ chỉ còn là kí ức mà thôi. Mình tôi nhớ và cũng chỉ mình tôi đau…Nhiều lần chỉ muốn xếp gọn tất cả kí ức về Long vào một ngăn tủ và khoá lại nhưng tôi vẫn không thể. Thì ra là tôi chưa chiến thắng được chính mình. Nếu đã quyết tâm thì mọi chuyện sẽ an tường thôi…Tại sao tôi lại sống như vậy chứ? Người đã không cần mình thì tôi cũng nên xoá Người ra khỏi kí ức mà thôi. Con người ta sống phải biết hướng về tương lai chứ không phải chìm đắm mãi trong quá khứ…

Cappuccino mùa thu
Tải ảnh gốc

4. Thời gian cứ thế trôi đi. Tôi dường như đang dần dần quên đi Long. Hay đúng hơn là học cách để mọi thứ trở nên bình thường nhất có thể. Dù có vô tình bắt gặp hình ảnh nào đó quen thuộc giữa hai người cũng chỉ cười nhẹ và xem như kỉ niệm mà không phải buồn hay nhớ nhung nữa….Cũng có thể vì tôi giờ đây đã có Khánh ở bên- Người mà tôi đủ tin tưởng để nói ra hết mọi thứ. Là người sẵn sàng ở bên tôi dù trong bất kì hoàn cảnh nào….Tôi chẳng biết mối quan hệ giữa tôi và Khánh trở nên thân thiết từ khi nào nữa. Dường như Khánh đang dần dần thay đổi con người tôi rồi thì phải. Thay đổi từ thói quen đến cả tình cảm…
Hằng ngày, tôi vẫn giữ công việc giao hoa như thường lệ. Khi giao đến nhà Khánh thì ngồi nghịch mấy bông cúc hoạ mi trước cổng. Khánh nhiều lần có mời tôi vào nhà nhưng vào buổi sáng thế này tôi thích hít thở không khí và ngắm hoa ở ngoài trời hơn….Một lúc sau thì Khánh ra, 2 đứa chúng tôi lại bon bon trên chiếc xe đạp, đi qua cung đường hoa, nói chuyện đủ thứ linh tinh nhưng nó làm tôi khá thích thú và thấy có gì đó vui vui…Tôi học buổi chiều nên hầu như sáng nào tôi cũng đến quán cà phê phụ giúp Khánh, học hỏi cách pha chế capppuccino từ cậu ấy. Có được một ly capppuccino quả là cả một nghệ thuật. Tôi bắt đầu thích chúng rồi đấy…

Trang: « 1,3,4,[5],6
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm