![]() | Cappuccino mùa thu11:15 / 16.11.2014 765 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Cappuccino mùa thu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
1. Một ngày học kết thúc nhanh, tôi không về nhà mà lang thang đến công viên. Trời vào thu, mọi thứ đều thay đổi một cách lạ nhưng khá thú vị, độc đáo. Tôi đi dọc theo đường dẫn ra công viên, ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi xào xạc. Co mình lại đón những đợt gió se se lạnh khẽ rít qua người, chìm đắm trong bức tranh tuyệt hảo của tạo hóa và nghĩ về cuộc đời, nghĩ về con người…
Một lúc lang thang cũng dẫn tôi đến với công viên gần trường nhất. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá màu xanh rồi đảo mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh- Một thói quen khó bỏ. Cách tôi không xa, có một cô gái trẻ đang khóc, cố níu tay một chàng trai. Cô ấy khóc rất nhiều, cầu xin chàng trai đừng đi, đừng rời bỏ cô ấy.” Em còn yêu anh nhiều lắm, rồi em sẽ sống sao khi không có anh đây?”, ” Em làm gì không đúng, sao anh bỏ em? Xin anh đừng”….Cô ấy cứ khóc, cứ van xin nhưng chàng trai kia vẫn vẻ mặt thản nhiên. Hà cớ gì lại đi van xin một người như vậy nhỉ? Nếu còn yêu thương thì đã không có cảnh chia tay, nếu còn yêu thương thì không bao giờ nhìn người yêu mình khóc mà không vội lau đi những dòng nước mắt và an ủi….Những ý nghĩ của tôi lúc đó vô tình chạm đến hình ảnh của Long.
1 năm trước…
” Cậu không đi được không Long?”
” Đây là cơ hội tốt dành cho tớ, tớ không thể bỏ lỡ Nhi à! Chúng ta chia tay nhé!”
Thế rồi Long cũng đi đấy thôi. Khi bản thân đã quyết rồi thì liệu ai đó có thể làm thay đổi? Có thể vì tôi không phải người quá quan trọng với cậu ấy, không phải là người cậu ấy có thể từ bỏ ước mơ để ở bên mình mãi, hay ít ra là có chút quyến luyến khi chia xa. Phải, cơ hội tốt. Cậu ấy có thể rời xa tôi chỉ mong thực hiện được ước mơ của mình mà thôi. Tôi chọn du học ở nơi đất khách quê người, không có lấy một người thân thích, Long cũng vậy. Tôi đến với Việt Nam còn cậu ấy lại chọn Hàn Quốc- Quê hương tôi. Thật trớ trêu mà….
” Cậu đã từng trải qua?” – Tôi giật mình khi có ai đó ngồi xuống bên cạnh mình. Câu hỏi làm tôi cắt đứt dòng suy nghĩ về Long và trở về hiện tại. Cố giữ một vẻ mặt bình yên nhất, tôi đáp lại câu hỏi ấy.
” Sao cậu nghĩ thế?”
” Đoán thôi. Nhìn ánh mắt cậu chăm chú nhìn hai người đó, chăm chú đến nỗi tôi ngồi bên nãy giờ mà không hay biết.”


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới