![]() | Cappuccino mùa thu11:15 / 16.11.2014 770 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Cappuccino mùa thu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
” À…Ừ…cũng có thể nói vậy.” – Tôi nhìn ra xa, vẻ ngập ngừng. Cậu ta chau mày một lúc rồi cười nhẹ. Duờng như cậu ta hiểu ý tôi nói.
” Cậu có muốn uống gì đó không? Cafe chiều được chứ?”- Cậu ta nhìn tôi, vẫn nụ cười nãy giờ.
” Ừ, ” – 2 chúng tôi đứng dậy rồi đi vào quán cafe cách đó không xa….
Cậu ta là Khánh, chủ của một quán cafe nhỏ gần công viên. Khánh bằng tuổi tôi, nhưng vừa học vừa quản lí quán cafe quả không dễ. Một quán cafe tuy không quá lớn, nhưng vào trong cho tôi cảm giác ấm áp đến lạ, sự trang trí, sắp xếp cũng làm tôi khá thích thú. Tôi không hiểu sao mình lại nói chuyện với một người con trai lạ chưa từng gặp mặt, rồi còn đồng ý đi uống cafe nữa chứ! Dường như trong Khánh có chút gì đó rất gần gũi, thân thiện. Một đôi mắt biết cười, một nụ cười toả nắng, có thể nó làm tôi cảm nhận được sự tin cậy khi đi bên cậu ấy….
” Cafe của cậu” – Khánh đặt trước mặt tôi ly cappuccino ấm rồi ngồi xuống đối diện.
” Cảm ơn cậu nhé!” – Tôi cười rồi áp ly cappuccino vào hai tay.
” Cậu uống đi, sẽ ngon hơn nhiều khi uống nóng.”
” Uh, hi. Mà này, sao cậu lại bắt chuyện rồi mời tôi uống cafe dù chưa từng quen?” – Tôi nhìn vào Khánh, ý dò hỏi.
” Không biết, nhìn thấy cậu tôi muốn nói chuyện, thế thôi…. Cậu đã từng yêu?” – Câu hỏi của Khánh chạm vào tim tôi. Tim bỗng thắt lại, tôi đặt ly cafe xuống bàn nhìn vào khoảng trống…
” Ừ, đã từng yêu, nhưng giờ đã hết. Cậu ấy giờ chắc đang sống rất tốt ở 1 nơi cách xa Việt Nam.”
” Cậu ấy du học à? Ở đâu thế?”
” Hàn Quốc- Nơi tôi sinh ra… Tôi chọn Việt Nam để theo học, cậu ấy lại chọn Hàn Quốc. Đôi lúc cuộc đời thật trớ trêu”
” Cuộc đời luôn vậy mà, đâu ai được hưởng hạnh phúc một cách trọn vẹn.”
” Có thể cậu nói đúng”…
Cuộc nói chuyện của tôi và Khánh vẫn tiếp tục. Hai người chưa từng quen nhưng lại nói chuyện với nhau, chia sẻ mọi thứ cho nhau. Khi nói ra tất cả với Khánh dường như tôi thấy tim mình đỡ nặng hơn. Cất giữ một nỗi buồn, 1 niềm đau luôn làm tôi khó chịu, cảm giác bị kìm nén làm tôi đôi lần muốn bật khóc. Không phải tôi không muốn chia sẻ với ai, chỉ vì tôi không thấy ai đủ tin cậy để chia sẻ những chuyện mình luôn cất kín…..Nhưng giờ đây đã khác, tôi đã có Khánh, dù chỉ lần đầu gặp mặt nhưng tôi tin Khánh là người bạn tôi đủ tin cậy nhất để chia sẻ mọi chuyện…..


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới