![]() | Cappuccino mùa thu11:15 / 16.11.2014 767 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Cappuccino mùa thu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
2. Công việc của tôi mỗi sáng sớm là đạp xe giao báo và sữa đến từng nhà của một khu phố nhỏ. Công việc tưởng chừng như rất mệt nhưng với tôi khá thú vị, nó làm tôi như được sống ở chính quê hương mình. Lúc tôi còn là một cô gái 17 tuổi, tôi đã chọn làm việc này. Người Hàn Quốc khá bận rộn và nhiều người cần đến một cô gái giao báo và sữa mỗi sớm…. Tôi yêu thích công việc này. Vì mỗi lần đạp xe ở những cung đường đem đến cho tôi cảm giác khá thoải mái, tiết trời sáng sớm luôn là khoảnh khắc lí tưởng mà…..Cứ mỗi độ thu sang là cúc đến – loài hoa của riêng mùa thu mang nét phảng phất buồn của những ngày sắp chuyển đông giá rét. Hoa cúc vàng ven đường như gom lại hết chút nắng cuối hè còn sót lại, sánh bên hoa cúc trắng mỏng manh, tinh khôi mang đến “chất thu” rất đặc trưng của Hà Nội. Có lẽ tôi yêu Việt Nam bởi những nét đẹp đôi khi rất bình dị và có chút gọi là lãng mạn này…..
Đạp xe một lúc, tôi dừng chân trước ngôi nhà 2 tầng, nhỏ thôi nhưng nó làm tôi khá thích vì thiết kế độc đáo và sự bày biện mọi thứ xung quanh nhà khá thú vị. Mỗi sáng thì ngôi nhà này là chỗ tôi dừng chân lâu nhất. Tôi đứng ngoài và ngắm nhìn giàn hoa leo nở rực trước cổng, xung quanh là vô vàn cúc hoạ mi tinh khiết, nó thật dễ thương và ấm áp.Sự kết hợp hài hoà giữa những màu sắc làm tôi rất thích thú. “Chắc chủ nhà cũng là người dễ thương, thân thiện nhỉ?” Tôi luôn tự hỏi mình như vậy, vì chưa một lần tôi thấy được chủ căn nhà đẹp này. Suốt 2 năm qua, chưa 1 lần…
” Ơ, Khánh!!” – Tôi bỗng giật mình xen lẫn sự ngạc nhiên khi thấy Khánh bước ra từ căn nhà ấy.
” Nhi à! Cậu làm việc này ư?” – Khánh cũng trố mắt ra nhìn tôi, ngạc nhiên không kém.
” Cậu….cậu quen chủ ngôi nhà này à?”
” Trời đất, nhà tôi mà.” – Khánh bỗng cười phá lên.
” Tôi…tôi cứ tưởng là ai chứ, nhà cậu đẹp thật, làm tôi mê mẫn suốt 2 năm qua.”
” Hi. Giờ biết nhà tôi rồi, khi nào có dịp vào tham quan cho thoả ước nguyện nha! Giờ tôi phải đến quán cafe. Cậu hết việc chưa, đến làm tách cafe sáng nha!” – Khánh cười.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới