Duck hunt
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Cầu vồng trước nắng

Cầu vồng trước nắng


23:13 / 16.11.2014
424 - Chia sẻ : Cầu vồng trước nắngCầu vồng trước nắng Cầu vồng trước nắng Cầu vồng trước nắng Cầu vồng trước nắng
9.9 /10
- Chuyên đề:

Cầu vồng trước nắng


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Làm sao quên được? Ngày hôm đó em đã có một quyết định vô cùng sai lầm!
- Vốn định đến tận nhà trả lại cho em, nhưng đợi trước ngõ nhà em nhiều lần mà không gặp…
- Em vừa mới nằm viện, có thể vì thế mà anh không gặp được em…
- Em bị làm sao thế?
- Trầm cảm!
Cuộc nói chuyện tưởng như chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại chính là sự dũng cảm lớn nhất của Lam. Trước một người con trai chỉ mới gặp 2 lần, có thể chia sẻ tâm trạng là một điều gì đó cực kỳ khó khăn.
Bố mẹ Lam sau một thời gian dài mâu thuẫn và cãi vã, đã đi đến li hôn, chứng trầm cảm kéo dài của cô ngày hôm đó bắt đầu bột phát. Trong đêm ngày hôm đó, ngày mà Lam ngồi khóc một mình trong quán café của Lâm, mẹ cô vì đi tìm cô, đã bị tai nạn giao thông mà qua đời. Sau khi Lam trở về và biết chuyện, cô đã cứa cổ tay tự sát. Phải chấp nhận điều trị tâm lý và thể trạng gần 2 tháng trong bệnh viện.
Lâm có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được. Cái ngày cậu luôn nhớ về với một tâm trạng ngọt ngào, lại chính là nỗi đau không thể nào quên của Lam. Ngày mà cô bé để mất mẹ mình, bởi vì quá cố chấp với sự tồn tại của một gia đình đã không còn là mái ấm, bởi vì sự ích kỷ phải ở bên cạnh cả bố lẫn mẹ, mặc dù hai người kia đã sớm muốn giải thoát cho nhau.
Con người ta, vì lý do gì mà luôn phải cố chấp trước cảm xúc của chính mình, để rồi cho mình cái quyền quên đi cảm xúc của người khác. Vì lẽ gì mà ích kỷ duy trì hạnh phúc cho mình, mà cắt đi quyền xây dựng hạnh phúc của người khác.
Cho đến khi mọi thứ tan biến dần vì tham vọng quá lớn, cho đến khi già néo đứt dây, cho đến khi mất hết tất cả chứ chẳng còn lại gì…
Một câu chuyện tưởng như dài mấy chục năm, hóa ra chỉ diễn ra trong một vài ngày, và kể ra cũng chỉ mất vài giờ đồng hồ. Mọi thứ đã xảy ra rồi, khổ cực hay suy sụp, bất hạnh hay thương tổn của ngày hôm qua, đối với ngày hôm nay, trở thành một thứ gì đó đã quá vãng, kéo theo tuổi tác của tâm hồn lớn dần lên, trong mấy chốc, ai cũng nghĩ mình đã trải qua quá nửa đời người.
- Tại sao lại tin tưởng tâm sự với anh như thế này?
- Không biết nữa, cứ có cảm giác muốn nói ra với anh!
- Thôi muộn rồi, anh đưa em về…
- Không, em…
- À, anh quên mất, em còn có bạn

Trang: « 1,4,5,[6]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm