Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Chúng ta sẽ yêu chứ ?

Chúng ta sẽ yêu chứ ?


11:04 / 16.11.2014
533 - Chia sẻ : Chúng ta sẽ yêu chứ ?Chúng ta sẽ yêu chứ ? Chúng ta sẽ yêu chứ ? Chúng ta sẽ yêu chứ ? Chúng ta sẽ yêu chứ ?
9.7 /10
- Chuyên đề:

Chúng ta sẽ yêu chứ ?


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Tôi chỉ ngồi tạm một lát! – Quỳnh giải thích trước ánh mắt còn đang ngờ vực kia – Này, anh đi đâu thế, tôi đã nói là chỉ ngồi tạm một lát thôi mà!
- Nhường chỗ cho cô luôn! – Vũ nói, rồi dợm bước đi, từ đầu tới cuối không hề liếc nhìn về phía cô gái bên cạnh.
- Này, trông anh như thế mà mắc bệnh sợ người lạ à? – Quỳnh lúc lắc đầu về phía người con trai đang đi, nheo nheo mắt như trêu chọc.
Vũ hơi khựng lại vì câu nói bông đùa đó, rồi bỗng dưng, cậu quay đầu lại. Dưới ánh mặt trời gay gắt đổ ngược lại với khuôn mặt cô gái, lọn tóc bay lòa xòa mềm mại và nụ cười tinh nghịch đã khiến Vũ có phần sững sờ.
- Thế nào? Tôi cũng không làm gì anh?
- Nhưng rất phiền!
- Tôi có quấy rầy anh đâu?
- Thôi được rồi, tùy cô!
Cứ như thế, dần dà, Quỳnh bắt đầu biết về người con trai kỳ lạ đó. Cậu ấy như một tảng băng cứng đến độ, tưởng như chẳng ai có thể đục đẽo để nhìn sâu vào trong đó. Thế nhưng, không một ai phát hiện ra rằng, chính tảng băng dày đến như vậy lại có thể một ngày nào đó tan ra giữa ánh mặt trời.
Thật ra, bên trong tảng băng, cũng chỉ là một khoảng không đơn độc.
Quỳnh vẫn luôn cho rằng, những người đơn độc, thường tìm cách trốn chạy khỏi thế giới, và trốn chạy khỏi người khác, chứ tuyệt nhiên không cho ai đó có cơ hội đến gần. Sự thật thì không phải vậy, chỉ cần những người cô đơn tìm thấy chỗ để ký gửi tâm trạng, họ sẽ bắt đầu bộc lộ toàn bộ con người mình.
Như cậu con trai với chiếc harmonica và nụ cười rạng rỡ ngồi bên cô lúc này.
- Có đặc biệt muốn nghe bài gì không? – Vũ nheo nheo mắt, bên trong đó là cả một tia chờ đợi, chiều chuộng khó diễn tả.
- “Đồng thoại” của Trương Quang Lương đi!
- Sao cứ đòi nghe mãi bài đấy? Bài khác mới mẻ hơn đi!
- Ồ, nhưng bài này rất hay, à quên, bài này cậu thổi rất hay!
- Thôi được rồi!
- Này, ngày hôm đó, vì sao lại quay lại?
- Hả? Hôm nào cơ?
- Lần đầu tiên bọn mình gặp nhau ấy! Cậu định bỏ đi, nhưng rồi lại quay lại!
- À, chỉ là tự dưng cảm thấy tò mò thôi!
- Tò mò cái gì?
- Cậu!
Cũng không hẳn là không có cơ sở, bởi vì trên thế giới này, phần lớn những mối quan hệ được bắt đầu bởi sự tò mò tương tự thế. Nó chính là sự dao động nhẹ nhàng khi hai tính cách giống nhau va chạm vào nhau, để rồi bỗng dưng có cơ hội trở thành những người bạn đặc biệt trong cuộc sống của nhau.

Trang: « 1,2,[3],4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm