pacman, rainbows, and roller s
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Có phải là tình yêu ?

Có phải là tình yêu ?


09:56 / 15.11.2014
726 - Chia sẻ : Có phải là tình yêu ?Có phải là tình yêu ? Có phải là tình yêu ? Có phải là tình yêu ? Có phải là tình yêu ?
9.0 /10
- Chuyên đề:

Có phải là tình yêu ?


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


-  Thầy đi nghe em.
Giọng em nghẹn ngào:
-  Thầy hứa về thăm em, về thăm các em nghe thầy.
Giọng em nói da diết quá khiến tôi chỉ kịp thốt lên hai tiếng “Thầy hứa” một cách vội vàng rồi quay lưng ngay, sợ rằng mình sẽ không cầm lòng được.
Sau lần chia tay đó, nỗi nhớ về em bao lần làm tôi vật vã trong miền nhớ lặng câm, nơi đó em hiện về trắng trong và mỏng manh như sương khói. Cũng đã bao lần sau đó, tôi rơi vào cơn hôn trầm của tâm thức khi lý trí và trái tim không cùng chung tiếng nói. Trái tim tôi thôi thúc tôi từng ngày, từng giờ hãy cất bước lên chiếc xe lam bé nhỏ, nó sẽ đưa tôi về tìm gặp em, nơi đó có lẽ em cũng đang mỏi mắt chờ trông. Nhưng lý trí lại lên tiếng nói dõng dạc: hãy để em yên với lứa tuổi ngây thơ, hãy biết điểm dừng cho những lằn ranh giới mỏng manh.
Thực ra, tôi đã dối người, dối lòng khi nói rằng tôi đã chẳng bao giờ trở về phố huyện ấy để tìm gặp em nữa.  Ngay sau khi vừa thi tốt nghiệp xong, tôi đã nhanh chân ra trạm xe lam để về lại chốn cũ tìm em.  Đó là một buổi chiều trời đã nhạt nắng.  Chỉ mới hai tháng trôi qua thôi mà tôi tưởng chừng như đã lâu lắm, có cảm giác tựa hồ như mình vừa trải qua… một cơn mê.  Chiếc xe lam như hiểu lòng tôi đang nôn nóng nên lao hết tốc độ trên đường trường. Chiều buông nhẹ những giọt nắng cuối ngày, lẫn khuất trong bóng hoàng hôn chập choạng.

Có phải là tình yêu ?
Tải ảnh gốc

Khi tôi đến nơi thì trời đã nhá nhem tối.  Ánh trăng rằm đã thấp thoáng phía trời xa trông như một gương mặt đang mĩm cười.  Mà không, có lẽ là lòng tôi đang rộn rã nên nghĩ vậy thôi!  Phía trước mặt tôi là con đường quen thuộc dẫn vào phố chợ.  Gần phố chợ, phía bên tay trái là một quán cà phê có tên là Quán Gió mà trước đây tôi vẫn ghé ngang, đôi khi một mình, nhưng thường là với các em học sinh thân của tôi.  Cái tên quán thật lạ và lãng mạn!  Có lẽ nó có tên là Quán Gió vì gió thổi luồn qua mọi ngõ ngách của quán vốn trống trước, hụt sau.  Mà gió không thổi nhiều sao được khi mà quán được cất trên một hồ nước mênh mông.

Trang: « 1,2,3,[4],5,6 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm