Insane
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Em thích nhìn anh ngủ

Em thích nhìn anh ngủ


22:20 / 15.11.2014
865 - Chia sẻ : Em thích nhìn anh ngủEm thích nhìn anh ngủ Em thích nhìn anh ngủ Em thích nhìn anh ngủ Em thích nhìn anh ngủ
9.2 /10
- Chuyên đề:

Em thích nhìn anh ngủ


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


-         Tùy bé thôi, anh thích gọi như thế hơn!
Cái ý định đe dọa không thành làm Xuân cụt hứng, cô quay sang giọng làm lành:
-         Em tên Xuân! Hoàng Xuân. Tên hay vậy nên anh gọi tên đi đừng gọi em là bé nữa.
-         ừ, bé Xuân!- Long vẫn đáp tỉnh bơ
-         này, anh tên gì mà sao không chịu nghe người ta nói gì hết vậy?
-         Long… Trần Duy Long.
-         Uhm … nó có vẻ hợp với anh đấy!
-         Tại sao?
-         Con rồng luôn muốn đứng trên tất cả các loài, nó không chịu khuất phục trước bất cứ một con vật nào khác!
-         Rồi sao nữa?
-         Còn một điều nữa, không biết đúng không?
-         Cứ nói!
-         Chính vì đứng trên nên không ai làm bạn với nó cả! Nó cô đơn!
-         Thôi đi!!!!
Đột nhiên Long gắt lên vơi Xuân, đang thao thao bất tuyệt với ý nghĩ trêu đùa, Xuân giật mình không hiểu mình đã làm gì sai. Chỉ sau này khi yêu Long, Xuân mới biết, Long rất sợ khi nói đến cô đơn. Mà như một người nào đó đã nói với Xuân : “những người sợ cô đơn là những người cô đơn nhất!”. Ba của Long, bỏ hai mẹ con Long đi theo người đàn bà khác khi Long mới vài tháng tuổi, ở với mẹ dưới sự giáo dục nghiêm khắc của mẹ, từ nhỏ Long đã chỉ biết học, những thú vui của tuổi thơ Long chẳng hề có thời gian để thử, hay nói cách khác, mẹ không cho Long cơ hội làm việc đó. Hồi nhỏ, cứ mỗi lần, Long xin mẹ đi chơi, mẹ Long lại tức giận mắng:
-         Ba mày bỏ đi! Mẹ vất vả nuôi mày ăn học, mày còn muốn thế nào nữa mà còn muốn đi chơi không chịu học hả con!
Ngay từ rất nhỏ, tâm hồn trẻ thơ trong sáng đã bị những giáo huấn, nhưng mắng mỏ của mẹ làm cho trơ đá….
… Long xấu hổ khi nổi nóng vô cớ! Nên vội vàng xin lỗi:
-         Anh xin lỗi, anh… thôi, cũng muộn rồi anh về đây! Em cũng về đi, có vẻ trời sắp mưa rồi đấy!
Long tự trách mình đã không giữ được bình tĩnh, mà tại sao cô bé mới gặp lần đầu tiên này lại có thể mang lại những trạng thái tâm lí bất thường như thế cho cậu… hết những hành động vụng về không kịp suy nghĩ, hết muốn bật cười, giờ lại còn nổi nóng nữa… Nhưng cô ấy đã nói ra một sự thật mà Long không muốn thừa nhận: cậu cô đơn. Một thoáng lo sợ rằng chỉ ngồi cùng cô bé này một lúc nữa thôi, cậu sẽ bắt cô phải nghe những gì ấm ức nhất, những gì bức bối nhất. Chính vì thế cậu đứng lên, cầm sách đi về. Xuân thấy tự dưng thấy vậy cũng lúng túng nhưng không biết nghĩ gì mà cô nói:

Trang: « 1,2,3,[4],5,6,13 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm