![]() | Không giờ rồi22:54 / 15.11.2014 316 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
“Ngoại dậy ăn cháo, con mới nầu rồi nè”. Đời cầm tay Sáu lắc lắc nhưng không thấy ngoại động đậy, Sáu nằm co ro, màu da xám xịt. Đó là lần cuối cùng Đời nấu cơm cho ngoại.
“Ngoại mày chính là má mày”. Giọng dì Tám thẳng tuột.
Đời ngó dì, ánh mắt chơi vơi âm ỷ.
“Cái thằng khùng! Con Sáu mới ba mấy tuổi sao có cháu bự bằng mầy được”. Đời im lặng. Nó đốt nhan thắp lên bàn thờ ngoại. Khói lửng lơ chui tọt vào mắt cay xè. Dù ngoại, dù má. Bây giờ, đã không còn quan trọng nữa. Đời thật sự mồ côi.
“Mày thương cái thằng mồi côi, trôi sông lạc chợ đó hả?”. Bà Hai vung chổi chà đập đập vào người Hậu, đau rát. Nhưng Hậu ngồi lặng im chịu đựng, mắt nhìn ra ngoài Rạch Lớn, chổ đó. Nơi, bửa Hậu định bơi xuồng qua bên kia rạch kêu người cắt lúa, đến giữa dòng, Hậu rớt xuống, chới với, ngoi ngóp. Chìm dần. Chìm dần. Đúng lúc Đời đi qua nhìn thấy chiếc xuồng trôi khơi khơi, thấy mái tóc đen bồng bềnh trong nước, mất dần mất dần. Có người chết chìm! Nghĩ vậy, Đời hối hả nhảy xuống, ngụp lặng, vớt Hậu lên lên bờ trong hơi thở thoi thóp. Và nàng bắt đầu thương Đời từ đó.
“Mày thương nó thì tao từ mày”. Bà Hai quăng chổi vào gốc dừa, chân đi thình thịch vào nhà không thèm ngoái lại. Hậu ngồi gục mặt xuống đầu gối, mái tóc đen dài xõa mềm trên lưng.
Đời ngồi chải tóc cho Hậu. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt trên mái tóc nàng, năm ngón tay khẻ khàng luồn dài theo những sợi tơ mịn màng, Đời rưng rức, mới hơn mười mấy năm mà chúng đã xơ đi nhiều. Cực khổ đã lấy đi nhiều son trẻ của Hậu. Làn da. Mái tóc. Bàn tay. Rung cảm đó đẩy đôi môi anh thều thào. “Mình!..mình!…”. Anh gọi trong cái hơi sức cố gắng như chưa từng được gọi. Anh gọi trong giọng điệu chứa đầy nhựa yêu thương ràng ruộc. Nàng quay lại, mở mắt long lanh, đăm đăm nhìn anh:
“Anh có thương em thiệt hông?”
Câu nói này Đời đã nghe nhiều lần. Cứ mỗi lần nghe câu hỏi đó, tình yêu của anh càng cột chặt vào nàng hơn. Anh cứ muốn nghe lời nói đó thêm mãi. Nghe cho đến khi không còn nghe được. Khi tình yêu đã đầy thì mọi tán dương, mọi ngọt ngào đều trở thành giả


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới