![]() | Kí ức mưa và anh23:29 / 16.11.2014 714 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
Kí ức mưa và anh
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Thế nhưng, quan điểm của tôi về một tình yêu thật sự một lần nữa lại đúng với Huynh và Linh. Buổi chiều, tôi đang dạo bước trong khu vườn nhà mình, bên tai tôi là tiếng nhạc của bản nhạc không lời mà tôi thích nhất. Thơ thơ thẫn thẫn, bỗng chuông điện thoại tôi reo, là Huynh, không biết Huynh gọi tôi có chuyện gì, mà sao giờ này theo thường lệ, Huynh sẽ gọi cho Linh để tâm sự chuyện của hai người đang yêu nhau mà, lạ thật. Tôi bắt máy, từ đầu dây bên kia tôi nghe rõ giọng của Huynh vô cùng hụt hẫn, nó giống giọng nói của tôi khi bị người ấy bỏ rơi, Huynh nói:
- Muội Muội ngốc, Linh chia tay với Huynh rồi!
Trời, một câu nói ngắn gọn mà sao tôi nghe như tiếng sét ngang tai thế. Thú thật khi nghe tin này tôi nữa buồn nữa vui. Vui vì Linh đã rời xa sư Huynh của tôi, Vui vì Linh đã không còn suốt ngày quấn quít bên cạnh sư huynh của tôi nữa, mặt dù tôi biết niềm vui ấy thật là ích kỉ, nhưng trái tim của một người con gái khi yêu cho phép tôi ích kỉ một chút như vậy. Thế nhưng, khi nghe giọng nói đầy vẻ hụt hẫn của huynh, thấy một gương mặt không còn nở nụ cười từ tận trái tim của huynh, lòng tôi bất chợt cảm thấy bồi hồi quá đổi. Linh đã đến bên đời của sư huynh, đem đến cho huynh một niềm vui, sự hạnh phúc trong gần một năm, rồi Linh lại vô tình rời bỏ sư huynh của tôi. Nó giống như cái cách mà người ấy từng làm tổn thương trái tim của tôi vậy, nên tôi cảm thông và chia sẽ với một trái tim đồng cảm chỉ mong sao sư huynh của tôi mau chống vượt qua nổi đau về tình thần này.
Tôi cố hết sức giúp huynh quên đi nổi buồn, nhưng để cuối cùng tôi nhận lấy là một trái tim vẫn chưa quên được hình bóng của Linh. Tôi đau lắm, còn cái cảm giác nào đau hơn cái cảm giác khi ngồi cạnh người mình yêu mà người ấy luôn nhắc đến người yêu cũ chứ. Thế nhưng tôi không cần quan tâm, chỉ cần tôi làm cho sư huynh của tôi cảm thấy với đi phần nào nổi cô đơn, trống vắng trong lòng là tôi cảm thấy vui rồi.
Năm đó, huynh học mười hai, tức là chỉ còn vài tháng nữa thì tôi không còn được gặp huynh như những ngày gần đây nữa rồi. Tôi chỉ hi vọng huynh có thể để nổi buồn vào một góc của trái tim mình, bỏ lại nổi buồn mà Linh gây ra để có thể bước vào cánh cổng đại học thật vui vẻ mà thôi. Năm ấy, huynh quyết định thi trường cảnh

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới