XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mặt trời là Anh

Mặt trời là Anh


17:55 / 15.11.2014
469 - Chia sẻ : Mặt trời là AnhMặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh
9.3 /10
- Chuyên đề:

Mặt trời là Anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Anh đi bình an. Em về…
Họ không thể nào ngừng nghĩ về nhau. Những suy nghĩ trong Tuấn Anh rối tung, làm thế nào khi nhận ra mình thích người ta đến mức không kiềm chế được tình cảm…
Chiều hôm ấy, sự khó xử trong Tuấn Anh đã được giải quyết, Vân Nga chia tay anh, nhanh và phũ phàng. Cô dứt bỏ thời gian bên nhau như chưa từng nhớ về quá khứ. Anh hiểu ý Vân Nga muốn nói. Bởi hiểu nên không khỏi đau lòng. Vân Nga đã là một cô gái thành đạt, cô cảm thấy hạnh phúc với hàng hiệu và những nơi sang trọng. Còn anh, anh chỉ có thể cho cô tình cảm và sự chờ đợi, những thứ đến giờ cô không cần hoặc chẳng
thiếu.
Đi tìm cầu vồng
Minh Thi đón Tuấn Anh bằng nụ cười thông cảm. Mặc dù không chắc chắn, nhưng cô biết rằng anh sẽ quay về sớm, với tâm trạng cũng như cô trước đây… Suốt quãng đường về nhà, hai người lắng nghe nhau trong im lặng.
Đêm, trăng soi tỏ con đường lên vườn cà phê. Một bóng dáng nhỏ bé thoăn thoắt đi trên con dốc quen thuộc.
- Thì ra anh ở đây, bắt được rồi … -Minh Thi lên tiếng trước.
Cô ngồi xuống, sát cạnh anh:
- Anh đừng buồn… Đôi khi, thật sự yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc thôi anh à…
- Em tin rằng Vân Nga thực sự hạnh phúc chứ?
- Em không biết. Nhiều khi, em vẫn hối hận vì những lựa chọn trong quá khứ, con gái vẫn hay thế. Nhưng em tin rằng anh đúng khi nhường quyền lựa chọn cho chị ấy.
- Em còn yêu anh chàng đó không?-Tuấn Anh bất chợt hỏi. Câu hỏi này, Minh Thi vẫn thường tự vấn mình.
Rốt cuộc, cô còn yêu anh không, hay đó chỉ là sự nuối tiếc một quá khứ dang dở…
- Em không biết anh à… Rất mơ hồ! Em muốn quên, nhưng vẫn nhớ. Em muốn hạnh phúc, vui vẻ mà sống, nhưng thi thoảng lại thấy đau lòng.
- Anh không phải là người trí thức để giải thích rõ điều mình nghĩ, nhưng anh biết rằng không ai được phép làm em buồn, nếu em cho phép bản thân không tự làm mình đau vì người đó nữa. Nghe anh, em xứng đáng được yêu thương…
Anh đưa tay choàng qua vai Minh Thi. Cô dựa vào vai anh, những giọt nước mắt lăn dài, lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài, cô thấy lòng mình đư

Trang: « 1,3,4,[5]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm