XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mặt trời là Anh

Mặt trời là Anh


17:55 / 15.11.2014
468 - Chia sẻ : Mặt trời là AnhMặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh
9.8 /10
- Chuyên đề:

Mặt trời là Anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Anh ơi…-Minh Thi chụm tay lên miệng, hướng về phía Tuấn Anh kêu to, dù chẳng hiểu tại sao mình làm vậy.
Tuấn Anh cũng trả lại Minh Thi nụ cười tươi hơn nắng đầu ngày. Minh Thi ngồi đó rất lâu, gió thổi tóc cô bay ngược ra sau, những sợi dài đan vào nhau hơi rối. Minh Thi để mặc những kỉ niệm đã qua trôi theo dòng suy nghĩ. Không dằn vặt, không tiếc, không quá đau, nhưng chính cô cũng không đủ can đảm để bỏ lại sau lưng tất cả..
- Tính bắt chước cây cà phê cắm rễ ở đây luôn hả?-Tuấn Anh đến bên cạnh Minh Thi từ lúc nào. Anh đã làm xong việc, những giọt mồ hôi ôm lấy khuôn mặt đỏ au. Mệt, nhưng vẫn cười…
Minh Thi chùi chùi nước mắt. Cô vẫn cười dù mắt long lanh nước… Không hiểu sao khi đứng trước Tuấn Anh, bao nhiêu sự sắc sảo của cô sinh viên quan hệ quốc tế biến đâu mất. Có lẽ vì Tuấn Anh quá chân thật, anh thẳng thắng với suy nghĩ và tình cảm của mình. Điều đó, Hải Phong không bao giờ có được…
- Anh đã từng yêu bao giờ chưa?
- Rồi, đã, đang và sẽ… Biết đâu đấy.
Minh Thi tròn mắt, hỏi vu vơ vậy mà công nhận thiệt à? Hiểu lầm ánh mắt của Minh Thi, Tuấn Anh vội xua tay giải thích:
- Dĩ nhiên là anh không yêu em đâu. Em gọi người ấy là chị nhé. Mà cô ấy lên thành phố rồi… Còn em, nhóc con biết đánh vần chữ  “yêu” chưa đấy? Ui da…
Tuấn Anh kêu lên, anh vừa nhận trọn một cái đánh vào vai. Nhưng thay vì lăn ra cười ha hả như mọi khi, Minh Thi đưa mắt nhìn xa xăm:
- Em vừa chia tay anh ạ.
Bây giờ thì Tuấn Anh đã hiểu tại sao thảng hoặc, anh bắt gặp Minh Thi thẫn thờ. Nhưng mỗi lúc như thế, bắt gặp ánh mắt của Tuấn Anh, cô lại cười trừ và tươi tỉnh trở lại. Chính  anh cũng không biết phải làm gì, bởi ngay Tuấn Anh cũng cảm thấy mơ hồ về tình yêu của mình.
- Thế chị ấy tên gì ạ?-Minh Thi bất chợt đổi chủ đề để tránh cho cả hai cảm giác khó xử.
- Vân Nga.
Minh Thi chợt giật mình:
- Ai cơ ạ?
- Ngô Vân Nga. Em biết không? Đất thành phố đông đúc vậy chắc nhóc con không biết đâu nhỉ.
Minh Thi lại cười. Cái cười gượng gạo khác hẳn hai nụ cười trước đó. Cô tự vấn mình có quen người đó không? Làm sao có thể nói với Tuấn Anh rằng trong một chiều, khi chiếc Mercedes chạy qua, cô đã nhận ra người con gái ngồi cạnh Hải Phong cúi người qua và đặt vào môi anh nụ hôn rất khẽ. Trước đây, Hải Phong đã từng nói với cô: “Giới thiệu với em trợ lí của anh, Ngô Vân Nga”.

Trang: « 1,2,[3],4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm