Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mặt trời là Anh

Mặt trời là Anh


17:55 / 15.11.2014
471 - Chia sẻ : Mặt trời là AnhMặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh
9.3 /10
- Chuyên đề:

Mặt trời là Anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Mặt trời là Anh
Tải ảnh gốc

Mưa, mưa, mưa ướt lối
Giây theo phút, phút tiếp giờ, giờ nối ngày cứ thế trôi qua… Minh Thi đã dần quen với không khí nơi đây, ông nội và Tuấn Anh cũng xem Minh Thi như một thành viên trong gia đình. Mỗi sáng, anh sẽ cùng cô lên vườn coi sóc lũ ong mật háu đói. Chiều thì đi tưới cây cà phê. Cô không làm được gì nhiều, nhưng anh vui khi có cô bên cạnh. Họ nói đôi điều về hiện tại và nhắc nhiều đến tương lai, chỉ có chuyện quá khứ là không ai đụng đến.
- Anh lớn lên trên mảnh đất này. Vì vậy, anh gắn bó với nơi đây lắm. Là yêu, em ạ. Mỗi sáng bước ra vườn, thấy xôn xao, thấy có trách nhiệm phải gìn giữ, bảo vệ và chăm sóc từng tán cây, chiếc lá.
- Ôi anh yêu nhiều thế-Minh Thi buột miệng nói bừa.
- Tim còn đủ chỗ để yêu thêm em nữa cơ-Tuấn Anh đùa. Nhưng lời nói ấy làm Minh Thi mất ngủ.
Tuy vậy, mỗi lần nhìn Tuấn Anh, Minh Thi cảm thấy một nỗi áy náy dâng lên. Cô không dám nói với anh tất cả sự thật, sợ rằng chính mình sẽ đạp đổ nnhững tháng ngày tươi đẹp, sợ nhìn thấy thêm một người tổn thương, sợ một ngày nào đó không thể tiếp tục bên nhau cười đùa vì bao chuyện khó xử.
Một ngày, Tuấn Anh quảy ba lô lên vai.
- Em à, cũng gần Tết rồi, anh xuống thành phố thăm Vân Nga. Hình như Tết năm nay cô ấy không về.
- Anh đừng đi chi cho mất công-lời nói vuột khỏi miệng Minh Thi một cách mất kiểm soát. Thấy Tuấn Anh cúi mặt xuống, cô biết anh buồn.
Minh Thi nằng nặc đòi đi tiễn Tuấn Anh cho bằng được. Cũng quãng đường này, cách đây một tháng, Tuấn Anh chở cô đi, Minh Thi nhớ rằng hai người nói chuyện với nhau đầy khách sáo.
- Tới đây đủ rồi, em về đi.-Tuấn Anh nói, anh  vẫn không vui vì chuyện khi nãy.
- Em về nhé. À mà anh này…
- Gì vậy em?
- Anh nhớ về sớm nhé. Em sẽ đợi…
Minh Thi chìa tay ra. Tuấn Anh bắt tay cô, phì cười vì cái sự long trọng quá đáng này. Nhưng Minh Thi nắm tay anh lâu quá! Tay cô ấm và mềm… Nghĩ thế nào, anh kéo Minh Thi lại gần và ôm cô vào lòng. Một phút trôi qua, nắng như đứng im và gió bất động, cho đến khi cô bước lùi ra sau và chào tạm biệt:

Trang: « 1,2,3,[4],5
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm