Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mặt trời là Anh

Mặt trời là Anh


17:55 / 15.11.2014
467 - Chia sẻ : Mặt trời là AnhMặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh Mặt trời là Anh
9.8 /10
- Chuyên đề:

Mặt trời là Anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Tết năm nay Minh Thi về quê cùng ông. Cô không đón xuân tại những nơi đã gợi lại cho mình quá nhiều kỉ
niệm. Xốc lại ba lô trên vai, thở nhẹ cho trôi đi hình ảnh chiếc xe vừa lướt qua, Minh Thi đi nhanh ra bến xe.
Nắng mới
Tuấn Anh đội nắng đi ra bến xe liên tỉnh. Vì ông chủ trang trại bị bệnh nên nhờ anh ra đón cô cháu nội ở thành phố lên.
- Cái cô này, trưa nắng nóng mà còn làm phiền người khác-anh thầm càu nhàu.
Quả đúng như Tuấn Anh tưởng tượng, cô cháu của ông là định nghĩa của “con gái thành phố”: tóc đen dài (ở đây con gái toàn cột tóc cao lên), da trắng nhạt (không biết có phải do say xe), trang điểm kĩ lưỡng (Tuấn Anh đưa tay chùi mặt xem có vết bùn sình nào không)… Khi nhận ra nhau, cô mỉm cười chào Tuấn Anh đầy khách khí:
-Anh đón em vất vả rồi…
-À… Không có gì? Thế chị bao nhiêu tuổi?
- Em 19.
- Bằng tuổi em gái tôi rồi.
- Anh 25 ạ?-Minh Thi đoán.
- Mới 23 thôi cô ạ.
Minh Thi trố mắt ngạc nhiên. Tuấn Anh cao và khỏe mạnh, làn da rám nắng, nom khỏe mạnh hơn con trai thành phố nhiều. Ấy là chưa kể giọng anh rất trầm, khiến người nghe nghĩ rằng anh đã lớn lắm.
- Già quá à? Hay đổi sang gọi chú vậy-Tuấn Anh cười khì khì,  chất đồ của Minh Thi lên xe. Cô cười trừ, người này thân thiện quá!
Ông nội chào Minh Thi bằng một tràng ho ầm ĩ. Nói vậy thôi chứ ông còn khỏe lắm. Ông sống ở đây đã hơn nửa đời người, suốt ngày chăm vườn và nuôi ong. Những con ong khiến Minh Thi sợ phát khiếp, nhưng cô thích vườn cà phê của ông. Khi leo lên tới đỉnh đồi, ngắm nhìn những mẫu cà phê xanh ngút mắt, cô thấy lòng thoải mái và tâm hồn thanh tịnh.
- Dáng thì nhỏ xíu mà cứ thích trèo tít lên trên này, nhóc con nhỉ?-Tuấn Anh nói to, át lại tiếng gió ù ù trên đỉnh đồi cà phê rộng lớn.
Minh Thi không trả lời, cô chỉ cười hiền đáp trả. Những nơi như thế này, Hải Phong không muốn đến. Bước chân anh là để sải rộng trên nền đá hoa cương của phòng hội nghị, trên mặt thảm nhung sang trọng. Hải Phong đã từng nói anh ghét màu đất đỏ, vì nó làm anh nhớ về tuổi thơ cơ cực của mình…

Trang: « 1,[2],3,4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm