Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mẹ và nó

Mẹ và nó


23:39 / 16.11.2014
471 - Chia sẻ : Mẹ và nóMẹ và nó Mẹ và nó Mẹ và nó Mẹ và nó
9.1 /10
- Chuyên đề:

Mẹ và nó


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Mùng 8-3, ở trường, lũ bạn của nó đang bàn tán về đề tài mua quà tặng mẹ. Nó cũng thấy nao lòng, nó cũng thương mẹ,nhưng … nó ghét mẹ lắm, mẹ chả bao giờ hiểu nó. Lũ bạn nó khoe nhau những món quà mua tặng mẹ. Nó nghĩ thầm: mẹ nó rất khó tính, lại không hay tiêu sài phung phí, mua quà tặng có khi còn bị mắng thêm. Nhưng mà… nó vẫn muốn tặng quà cho mẹ, cứ coi như là trách nhiệm của một người con đi. Sáng hôm ấy, nó và mẹ lại cãi nhau vì nguyên nhân là nó để quyển sách lên bàn ăn. Nó hét ầm lên :” có vậy thôi mà mẹ lôi từ chuyện này sang chuyện khác, mẹ không thấy nhàm sao?” Rồi nó lôi hết những thứ lin tinh vào phòng và chốt cửa lại. Nó cứ ngồi lỳ trong đò từ trưa tới tối. Đến khi nó bước ra khỏi phòng cùng bó hoa trên tay. Mẹ nó đang ngồi xem ti vi. Nó bước đến đưa bó hoa cho mẹ, nói nhỏ: “ Tặng mẹ” . Mẹ nhìn nó hồi lâu, nó thấy mắt mẹ rưng rưng rồi nước mắt mẹ rơi xuống. Mẹ ôm nó vào lòng, giọng nghẹn lại: “Mẹ cảm ơn con”. Mẹ ôm nó thật lâu. Nó bị ngơ ra , đây là lần đầu tiên nó thấy mẹ khóc. Chỉ vì bó hoa của nó sao? Nó chỉ nghĩ rằng làm cho có, làm cho có quà tặng, thậm chí nó vừa làm vừa lẩm bẩm nữa. Vậy mà mẹ lại trân trọng đến như vậy, khiến mẹ nó cứng cỏi phải khóc. Nó cảm thấy áy náy lắm, nó cũng ôm mẹ lấy mẹ khóc cùng. Nó nhận ra rằng, dù thế nào, tình mẫu tử vẫn thiêng liêng, nó thương mẹ nhiều du cho nó có ghét mẹ.

Mẹ và nó
Tải ảnh gốc

Đang miên man trong dòng hồi tưởng, mẹ nó đẩy cửa đi vào. Thấy nó lại hành hạ bản thân, mẹ giữ chặt nó lại, dao lam đâm vào tay mẹ, mẹ cũng không kêu một tiếng. Nó càng cảm thấy tức. Mặc kệ nó đi, sao mẹ không chịu để yên cho nò một chút chứ?. Biết thế nó vứt luôn cái chìa khó dự phòng đi. Nó và mẹ giằng co. Bây giờ nó cảm thấy chán ghét mẹ đến tột độ, nó ghét mẹ, ghét đến gần như chạm đến hận. Mẹ cố chấp nó cũng cố chấp, tốt nhất không nên gần nhau. Nó tự tát vào mặt mình, đấm lên đầu, cào cấu tay chân. Mẹ khuyên ngăn nó nó lại cố vùng vẫy. Nó muốn mẹ đi ra xa, nó không muốn mẹ ở đây. Mẹ bước ra, nó cũng không hành hạ mình nữa, nó mệt nằm xuống ngủ lúc nào không hay. Nó ngủ say, mẹ cầm bông băng, khăn lạnh đến bên nó. Nhẹ nhàng lau rồi băng lại những vết thương cho nó. Mẹ làm thật nhẹ, vì sợ nó tỉnh dậy rồi lại vùng vẫy. Nó hành hạ nó củng như hành hạ chính mẹ, nó đau mẹ đau gấp trăm lần.

Trang: « 1,[2],3
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm