![]() | Mẹ và nó23:39 / 16.11.2014 470 - Chia sẻ : ![]()
9.2 /10 |
Mẹ và nó
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Khi nó tỉnh dậy, muốn đi tắm, ngang qua phòng mẹ, nghe tiếng nấc, nó biết mẹ đang khóc. Nó biết nó thương mẹ, nhiều lắm, nhưng mà nó cũng rất tức mẹ. Nó bước vào phòng tắm, vặn to vòi sen, nước lạnh đổ ào vào người nó, nó cứ đứng đấy như muốn đem hết mọi uất hận cho dòng nuóc cuốn trôi. Nó bị ốm, kết quả của việc đứng trước vòi sen hai tiếng đồng hồ. Nó nhất quyết không chịu uống thuốc, thậm chí tuyệt thực luôn, nó cảm thấy nó vẫn đúng, nó muốn mẹ xin lỗi nó đã… Một ngày nó giam mình trong phòng không ăn không uống, nó mệt lả và đói, nhưng nó vẫn cố chấp. Nó đâu biết rằng nó nhịn ăn mẹ nó cũng nhịn. Cho đến một ngày nó không còn nghe tiếng ba mẹ vào dỗ dành nó ăn cơm nữa. Đang suy nghĩ thì ba nó bước vào: “ con ra thăm mẹ đi”. Nó khó hiểu nhìn ba. Ba kể lại cho9 nó nghe Nó sững lại, nó còn trẻ, dù có nhịn đói một ngày cũng không sao, nhưng mẹ nó đã có tuổi, hơn nữa lại bị loét dạ dày, làm sao mẹ chịu nổi.
Nó đứng trước cửa phòng bệnh, không dám bước vào, nhưng cuối cùng, lòng yêu mẹ vẫn chiến thắng. Nó bước đến bên mẹ,mẹ đang ngủ, mẹ đang truyền nước. Mặt mẹ xanh xao và gầy hẳn đi, đôi môi khô nứt, những nếp nhăn càn hiện rõ. Nó cảm thấy cay sống mũi, tất cả là tại nó nên mẹ mới thành ra như vậy. Nó muốn lao đến ôm lấy mẹ, muốn nói con xin lỗi mẹ thật nhiều. Mẹ nó tỉnh, nó ôm chầm lấy mẹ khóc như một đứa con nít. Nó không nhớ rằng đã xin lỗi mẹ như thế nào. Chỉ biết rằng mẹ cũng ôm nó khóc.
Cả tháng trời nay, nó cứ suốt ngày ở bên mẹ, nó chăm sóc mẹ, hát cho mẹ nghe. Nó nói con yêu mẹ mỗi ngày, như thể bù đắp lại những ngày qua mà nó chưa nói vậy. Thấy mẹ cười, nó cũng vui, nhưng trong niềm vui đó là nỗi đau mà cả hai đều chịu đựng. Nó sẽ mất đi người mẹ mà nó thương yêu nhất trên đời, còn mẹ nó sẽ mất đi đứa con mà mẹ yêu hơn chính bản thân mình. N

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới