Duck hunt
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Nơi ấy ngoảnh lại

Nơi ấy ngoảnh lại


21:03 / 15.11.2014
2189 - Chia sẻ : Nơi ấy ngoảnh lạiNơi ấy ngoảnh lại Nơi ấy ngoảnh lại Nơi ấy ngoảnh lại Nơi ấy ngoảnh lại
9.2 /10
- Chuyên đề:

Nơi ấy ngoảnh lại


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Hell về đi.- Cuối cùng thì Popi phá tan sự im lặng.
- Hãy coi như chưa có người bạn như hell đi.
- Hell…đừng thế nữa được không???
- Kệ mình đi…về hết đi..
- Mình cứ đứng đây tới khi nào Hell về đó.
- Thôi được, thế thì mình đi.
Mình đi thật. Không một lần nhìn EX, mình sợ cái ánh mắt đó. MÌnh sợ cái ánh mắt đó sẽ khiến mình một lần nữa..đau. Mình đi…nước mắt rơi…nhiều người đọc tới đây thấy mình đàn bà, không sao. Cảm giác phản bội, cảm giác ê chề, cảm giác tương lai không lối. Mọi thứ như không cho mình một con đường đi. Mình về xóm và ngủ…mình muốn mọi thứ chỉ là một giấc mơ.
Ngày thứ tư vô vị:
Cuộc sống không là màu hồng. Nếu là màu hồng thì mình thấy nó thật nhàm chán. Cũng như một bức tranh phải có đủ màu sắc, nhưng đôi khi ta thấy một bức tranh trắng đen lại là một bức tranh đẹp.
Lại lang thang như một thằng dở. Tới lúc này thì đầu óc không còn điều khiển được mình nữa. Mình đang lạc lối thực sự. Mọi thứ như quá đơn giản…hay tại mình thổi phồng tất cả nó lên. Mình cứ ngồi quán net mà đâm đầu zô game. Không còn nghĩ ngợi được gì sung quanh nữa. Đôi khi mình còn ghét ngay cả lũ chiến hữu xuất hiện trước mặt mình lúc này. Chúng nó khuyên bảo mình nhiều. Nhưng hơn ai hết, mình cần sự yêu lặng lúc này. Thà để mình cô đơn còn hơn quan tâm mình. Bởi sự quan tâm lúc này, với mình chỉ thêm mệt mỏi.
Nhưng cũng tới một mức độ nào đó, con người ta biết mình nên dừng hay tiếp. Mình cần sự yên tĩnh. Trong sâu thẳm mỗi người quê hương luôn là nơi yên bình nhất. Mình quyết định về quê nội vài hôm. Mình cũng không biết là quyết định này là đúng đắn hay sai lầm nữa
Quê hương!
Sáng hôm đó mình ra bến xe để về nhà ông bà nội. Cũng đã gần 5 năm rồi mình chưa trở về nơi đây. Mình cùng bố mẹ ở với ông bà từ khi mình vào cấp 2 thì mới chuyển đi nơi khác. Lúc này mới nghiệm ra rằng đi đâu và về đâu thì quê hương vẫn là nơi yên bình nhất trong lòng mỗi người. Chuyến xe ca đưa mình về với quê hương thân yêu. Có quá nhiều đổi khác, nhưng cái nét dịu dàng, thân quen của nơi mình chôn nhau cắt rốn thì vẫn nguyên vẹn. Xe càng lăn bánh thì bao kỉ niệm tuổi thơ lại càng ùa về. Yên ả, thanh bình, xua đi cái náo nhiệt của đô thị, bao lo âu mệt nhọc tan biến.

Trang: « 1,23,24,[25],26,27,51 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm