Duck hunt
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Vĩ cầm, anh và em

Vĩ cầm, anh và em


23:16 / 16.11.2014
516 - Chia sẻ : Vĩ cầm, anh và emVĩ cầm, anh và em Vĩ cầm, anh và em Vĩ cầm, anh và em Vĩ cầm, anh và em
9.2 /10
- Chuyên đề:

Vĩ cầm, anh và em


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Anh là người nhà bệnh nhân?
- Không, tôi là bạn!
- Được rồi, anh đi làm thủ tục đi, chúng tôi phải cấp cứu cho cô ấy…
- Bác sĩ! Cô ấy bị sao thế ạ?
- Bệnh nhân có bệnh gì, anh là bạn có biết không?
- Cô ấy không nói cho tôi…
- Chúng tôi nghi ngờ là ung thư, đã chuyển biến khá nặng thì phải… anh đi làm thủ tục mau đi nhé!
Ung thư? Chuyển biến khá nặng? Quân sững sờ nhìn dòng người đi lại xung quanh, bất giác trở nên choáng váng. Linh còn trẻ như thế, cô ấy còn quá trẻ để bị một căn bệnh lúc nào cũng khiến người ta bị đau đớn dày vò.
Linh tỉnh dậy. Khuôn mặt nhợt nhạt đằng sau chiếc khăn len to sụ khiến cô trở nên nhỏ bé hơn bao giờ hết. Quân ngơ ngác, định mở miệng nhưng cổ họng đắng chát chẳng thể phát ra tiếng.
- Anh sợ hả? Chắc tôi làm anh hoảng hốt lắm…
- Em… có đau lắm không?
- Ừ, đau lắm, nhưng quen rồi.
- Tại sao em lúc nào cũng nói là quen rồi? Có ai quen với tình trạng mỗi lúc lại đột ngột ngất xỉu? Có ai quen với tình trạng lúc nào cũng phải kiềm chế nỗi đau? Có ai là quen được? Hơn nữa, em còn quá trẻ…
- Trẻ thì sao? Mỗi ngày mở mắt ra là đau, mỗi đêm đi ngủ chỉ sợ nhắm mắt vào chẳng thể tỉnh dậy được nữa. Nhưng ngoài việc quen với nó thì thế nào đây? Tôi không thể sống như một người bình thường, nhưng tôi luôn cố gắng để sống bình thường…
Quân nhìn Linh, ánh mắt chạm nhau cũng khiến tim cậu nhói đau. Cô gái xinh đẹp kia đang phải đếm từng ngày để sống. Một sự thật nghiệt ngã mà số phận rơi trúng ai người đó phải chấp nhận, không có quyền thay đổi.
Linh muốn về nhà. Quân đỡ Linh ra xe, gài dây an toàn rồi lái đi. Từ sau cuộc hội thoại tưởng chừng như chẳng đầu chẳng cuối đó, không ai mở miệng ra nữa. Không khí yên lặng bao trùm, chỉ nghe thấy tiếng nhạc không lời văng vẳng, êm đềm. Linh nhắm mắt, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Quân cất lên.
- Tại sao em lại hứng thú học tiếng Nhật như thế? Vì thích à?
- Ừ, vì thích. Tôi cũng muốn trước khi chết sẽ đi Nhật.
- Đừng có nói linh tinh. Nhưng quả thật là nước Nhật rất đẹp, hợp với tâm hồn thiếu nữ đấy.
- Bố mẹ tôi gặp nhau ở đó, bà là hướng dẫn viên còn ông là du học sinh. Tôi chỉ muốn đến đó một lần.
- Bố mẹ em cũng đang ở đó?
- Không. Họ mất cả rồi. Vì tai nạn giao thông. K

Trang: « 1,4,5,[6]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm