![]() | Vĩ cầm, anh và em23:16 / 16.11.2014 520 - Chia sẻ : ![]()
9.0 /10 |
Vĩ cầm, anh và em
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Có khác gì nhau? Thôi đừng làm phiền tôi nữa, công tử như anh có thể lãng phí những buổi học thế này, còn tôi thì không!
- Này cô đừng có vơ đũa cả nắm nhé…
Ánh mắt Quân liếc sang mấy tên còn lại trong lớp đang nhìn chằm chằm vào cậu mới nhận ra, từ lúc bắt chuyện với Linh, cậu đã vô tình ngồi sát vào cô từ lúc nào.
Thầy Hirosaka nhìn cậu tủm tỉm cười, còn làm ám hiệu cổ vũ và ánh mắt khích lệ sang Linh. Thề với trời đất là cậu không có ý đồ gì mà, nếu có chắc chỉ… một chút chút thôi, à, có thể là lớn hơn một chút chút. Cậu cũng không hiểu nổi tại sao mình lại thích cô gái ấy nữa. Bởi vì khi não bộ kịp đọc mạch trái tim thì tình cảm đã tự ùa về rồi.
Nhưng, một người như Quân, chưa từng bao giờ biết theo đuổi một cô gái. Chàng trai vốn được mọi người cho rằng có cả dung mạo, tài năng lẫn gia thế, chưa từng phải theo đuổi ai. Đến nỗi cậu cho rằng người con gái nào cũng chỉ dễ dãi như mấy cô nàng mà cậu hẹn hò trước đây.
Và Linh đã cho cậu một đáp án hoàn toàn khác. Với mọi hành động lẫn câu nói của Quân, Linh đều tỏ ra thờ ơ hoặc phớt lờ. Kể cả cậu đã phải lên mạng tìm kiếm và đọc biết bao nhiêu bài viết về cách lấy lòng một cô gái, tham khảo đám bạn thân hết trò này đến trò khác nhưng vô tác dụng.
Thời gian dự học lớp tiếng Nhật cũng đã trôi qua được khá lâu, mọi người và thầy giáo bản địa đã thân thiết với nhau nhiều hơn. Linh thì vẫn tỏ ra hòa nhã với tất cả mọi người, chỉ riêng Quân. Điều này khiến cậu thật sự khó chịu.
Sau khi tan lớp, Quân đợi Linh ở đầu ngõ, thấy bóng cô, cậu mở cửa xe, bước xuống, đưa tay ra hiệu muốn đưa cô về. Nhưng Linh chỉ nhìn cậu chằm chằm một chút, rồi thờ ơ bước đi. Quân chạy đuổi theo, kéo tay Linh.
- Tôi đưa em về một chút thôi mà, em đang làm cao đấy à?
- Tại sao tôi phải lên xe của anh? Vì anh là cậu chủ?
- Đừng có nói mãi về vấn đề đấy, em thừa biết tôi không có ý đó.
- Tôi mệt lắm, anh về đi, tôi tự về được.
- Em bị làm sao? Này… Linh…
Quân chị kịp đỡ Linh khi cô ngã xuống, giờ cậu mới để ý thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, tiếng thở bắt đầu dồn dập một lúc rồi chuyển sang yếu ớt. Đưa Linh ngồi lên xe, chẳng kịp thắt dây an toàn cho mình, Quân lao thẳng đến bệnh viện gần nhất.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới