Old school Swatch Watches
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Đón nắng cho em…

Đón nắng cho em…


10:36 / 16.11.2014
406 - Chia sẻ : Đón nắng cho em…Đón nắng cho em… Đón nắng cho em… Đón nắng cho em… Đón nắng cho em…
9.2 /10
- Chuyên đề:

Đón nắng cho em…


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Ừ!
Nguyên, nếu cậu thật sự là chỗ dựa duy nhất của tớ lúc này, thì xin đừng biến mất như Tuấn, vĩnh viễn đừng biến mất, tớ xin cậu…
Tôi đã tự nói với mình như thế, và tôi cũng nuôi một niềm hy vọng, sẽ không còn ai đột ngột bước ra khỏi cuộc sống của mình nữa.
Nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Cuộc đời luôn bất ngờ lấy đi của chúng ta những thứ quý giá nhất, một cách bất thình lình. Kể cả tôi có muốn phớt lờ hoặc tự lừa dối bản thân mình, cũng không thể ngăn cuộc sống của mình bớt bi kịch hơn.
Nguyên đã biến mất khỏi cuộc sống của tôi chẵn 4 ngày. Khi tôi phát hiện không còn bóng lưng kiên nhẫn và ánh mắt dịu dàng nhìn mình nữa, tôi đã hoang mang nghĩ rằng, mình đã mất đi chỗ dựa còn sót lại trên đời. Tôi thậm chí không thể cho mình cái quyền trách móc hay oán hận, nhưng tôi bắt đầu lo lắng cho cậu ấy một cách tự nhiên. Cho đến khi cậu ấy lại xuất hiện, sự lo lắng ấy mới bắt đầu mất đi.
Tôi biết mình ích kỷ, tôi đã không buông tha cho quá khứ, nhưng lại muốn níu kéo hiện tại. Tôi không biết rồi đây sẽ phải làm gì, nhưng tôi không muốn phải đơn độc một mình.
Nếu như lúc đó tôi biết, Nguyên đang bị bệnh nặng, và cậu ấy cũng đang phải chiến đấu từng giờ từng phút với sự đau đớn, thì có lẽ, tôi đã bắt bản thân mình phải thức tỉnh. Và giá như lúc đó tôi hiểu được ý nghĩa của sự sống, tôi đã không sống mà như chỉ tồn tại, tôi đã không u mê bởi nỗi đau của mình, để rồi chưa bao giờ quan tâm đến nỗi đau của người khác.
Khuôn mặt Nguyên nhợt nhạt giấu sau chiếc chăn trắng muốt, nơi mà cách đây không lâu tôi đã ẩn mình bằng chiếc vỏ trầy trật vết thương, còn cậu ấy ra sức tìm cách chữa lành cho tôi. Còn bây giờ, chúng tôi đã đổi vai, chỉ tiếc là, cậu ấy không giống tôi, cậu ấy vẫn có một niềm hy vọng mãnh liệt vào sự sống.
- Nguyên, có còn muốn sống không?
- Có!
- Đau lắm không?
- Có!
- Đau như thế mà vẫn muốn sống?
- Ừ! Còn hơn là chết!
- Tại sao?
- Bởi vì chúng ta còn quá trẻ, nên không thể lãng phí sự sống, bởi chúng ta còn quá nhiều thứ để làm, còn quá nhiều ước mơ để thực hiện, cũng còn quá nhiều người để yêu. Vậy thì tại sao phải muốn chết?

Trang: « 1,3,4,[5],6
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm