![]() | Là vì anh yêu em!23:08 / 16.11.2014 535 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
Là vì anh yêu em!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
“Không phải là từ xấu xa, mà là từ bất hạnh. Nhưng em không bất hạnh, vì mẹ em rất yêu em.”
“Vậy bố em có phải rất mạnh mẽ trâu bò không?” (Ý của em là hung dữ)
Tôi mỉm cười, những câu hỏi của Yên đều rất khó lý giải. Chúng tôi không thể nói về những thứ quá khó hiểu, em non nớt giống như một đứa trẻ. Vì mẹ em coi em như một viên ngọc quý, gần như không có ý định đem ra em ngoài ánh sáng để trưng bày, chỉ ôm khư khư bên cạnh mình mà thôi. Có lúc mẹ em cũng thật thà nói rằng, tôi là người đầu tiên quan tâm đến Yên nhiều như thế. Trên đời này, ngoài mẹ là người luôn bên cạnh chăm sóc em, bố là người thỉnh thoảng trở về nhà và cố gắng trò chuyện cùng em thì tôi là người xa lạ đầu tiên mà em tiếp xúc.
Lần đó, khi mà tôi cùng Yên đi dạo như thường ngày, tôi giúp em loại bỏ những từ ngữ mà em hay nhầm lẫn. Em đã có thể tự tin giao tiếp với những người bán hàng xung quanh nhà mình thay vì lúc nào cũng đưa tờ giấy ra trước mặt họ và ghi một dòng chữ duy nhất: “Bán cho cháu một ít loại đồ!”
- Làm phiền cậu nhiều rồi. Từ ngày mai, không phiền cậu qua sang nhà tôi cùngYên đi chơi nữa.
- …
- Con bé sẽ ra phố học thêm kiến thức. Tôi không muốn con gái tôi bị coi thường, không muốn nó mãi u tối như người mẹ của nó.
Nói rồi ông ấy cho người đưa Yên đi, lúc bấy giờ em còn ngơ ngác, tờ giấy trong tay em bị vò nát, đôi mắt long lanh. Tôi có thể cảm nhận được sự sợ hãi trong dáng vẻ của em. Họ ngồi trên oto, men theo đường ra biển để đi ra tàu rồi mất hút về thành phố. Tôi đuổi theo phía sau bằng tất cả sức lực của mình nhưng vẫn không kịp chuyến tàu cuối cùng trong ngày từ đảo vào đất liền. Tôi ngồi gục xuống trước mỏm đá, nhìn theo bóng dáng mỏng manh tựa hồ như hư ảo trên chiếc tàu xa dần.
3. Tôi thu xếp công việc xin luân chuyển vào chi nhánh trong thành phố. Mẹ Yên có cho tôi địa chỉ của bố cô ấy nên tôi có thể ghé thăm em.
Thành phố biển vốn khác xa hòn đảo nơi tôi và Yên đang ở. Bao trùm lên hòn đảo xinh đẹp là dáng vẻ bình yên, cư dân thân thiện, người sống với người bằng tình thương trìu mến. Chúng tôi nhớ những cánh chim trời chao lượn mỗi sớm bình minh, nhớ vầng mặt trời đỏ ối lấp ló trên nền trời ửng hồng như sự bẽn lẽn ngại ngùng của cô gái tuổi đang yêu, nhớ cả những chiều hai đứa nắm tay nhau dạo quanh đường mòn rợp bóng cây xanh. Tôi chắc rằng Yên sẽ sợ hãi ồn ào nơi thành thị, tiếng còi xe, tiếng bon chen hối há của dòng đời đông đúc. Cuộc sống xô bồ vốn không phù hợp với em.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới