![]() | Mưa hiểu23:35 / 16.11.2014 540 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
Bây giờ tôi đã đi xa nhà, đã trở thành một cô sinh viên năm hai rồi, không biết mẹ có còn ở nhà hay đã đi rồi. Những năm tháng ấu thơ, chưa một lần tôi tin tưởng vào mẹ, mặc dù với mẹ tôi lúc nào cũng có một tình thương đặt biệt, có lẽ tình cảm ấy là tình cảm của những ngày xa cách rồi gặp lại rồi lại xa cách. Còn với ba đó là một tình thương không thể nói thành lời, mẹ đi từng bữa ăn của tôi đều do ba chuẩn bị, ba chăm sóc cho tôi đến từng miếng ăn, giấc ngủ. Mỗi khi tôi bện, ba cũng là người thức trắng đêm vì tôi, những lúc tôi nằm bện viện, có thể mẹ sẽ là người lo cho tôi khi trời rạng sáng, mở mắt ra tôi có thể nhìn thấy mẹ đầu tiên, nhưng ba là người không chợp mắt vì tôi, cả ngày ba đi làm, nhưng đêm đến ba lại vào bện viện thức trắng đêm chỉ để lo cho tôi sợ tôi có chuyện gì thì ba sẽ đau lắm. Ban ngày ba làm bảo vệ ở công ti ba, ba đã hoàn thành tốt công việc của mình vào ban ngày, còn ban đêm, ba lại âm thầm bảo vệ đời tôi, bảo vệ cuộc sống của tôi nhưng có đôi khi tôi lại không quan tâm đến tình cảm ấy của ba.
Nằm đây lắng nghe tiếng mưa đêm rơi tí tách như gõ nhịp vào hồn tôi, tôi mới hiểu cảm giác khi xa nhà là như thế nào. Tôi nhớ ánh mắt của mẹ, nhớ gương mặt của ba, nhớ nụ cười của chị. Có lẽ nơi để lại cho ta nhiều nổi đau nhất lại là nơi mang đến cho ta nhiều kỉ niệm nhất. Tôi muốn được trở về, sà vào lòng ba mà khóc như ngày xưa tôi đã làm mỗi khi tôi phạm phải sai lầm, lúc nào cũng thế, tôi luôn tìm được cảm giác bình yên khi khóc trong lòng ba. Có thể là do sự bao dung của ba, tấm lòng vị tha của ba khiến tôi ấm áp và cảm thấy an toàn, mẹ có thể phạt tôi bằng những trận đòn roi mà đến bây giờ khi nhớ đến tôi vẫn còn thấy đau như tôi mới vừa bị mẹ đánh cách đây vài phút. Bây giờ thì tôi hiểu đó không đơn giản là nổi đau trên thân thể tôi, mà hơn hết đó là nổi đau trong tâm hồn, nhưng với ba, ba chẳng bao giờ làm như vậy với tôi, ba chỉ ôm tôi vào lòng khi nhìn thấy tôi, tôi đã ôm ba mà khóc nức nở, chỉ kịp nói một câu:
- Con xin lỗi.
Câu nói được nói trong tiếng nấc nghẹn ngào chắc bởi vì tôi thấy được trong đôi mắt của ba là một niềm vui, một sự nhẹ nhõm khi trông thấy tôi dù cho đôi mắt ấy lúc đó nhìn rất mâu thuẫn với gương mặt đang rất lo lắng cho đứa con gái của mình. Không hiểu sao, mỗi lần như vậy tôi lại thấy có lỗi, tự dưng tôi lại muốn ba mắng tôi, đánh tôi như cái cách mẹ đã làm với tôi vậy. Nhưng không, ba chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi, cười một cái với tôi và với giọng nói điềm tĩnh nhất, ba nói với tôi:

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới