![]() | Mưa hiểu23:35 / 16.11.2014 539 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Mưa hiểu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Không ít người quen trên đường không nhận ra tôi, hai năm xa cách chắc tôi và họ cũng không gọi là quá thân để họ nhận ra cô bé nữ sinh ngày nào giờ đã là cô sinh viên năm hai rồi. Tiện đường, tôi ghé qua nhà hai thầy cô mà tôi từng yêu mến những năm tháng cấp ba, cả hai ai cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của tôi, tôi nói với thầy và cô rằng có lẽ khi nào tốt nghiệp tôi mới trở về để có thể dạy chung trường với thầy cô. Vì vậy khi khóa học chưa kết thúc mà tôi đã ghé nhà thầy và nhà cô thế này thì khó trách một sự ngạc nhiên nổi dậy trong lòng hai người.
Cô trò ngồi huyên thuyên với nhau một số điều rồi tôi xin phép cô về nhà, tôi không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này của mình như thế nào nữa, là vui, là hạnh phúc, là bồi hồi, là xốn xang hay là tất cả những cảm xúc trên cùng xuất hiện tạo nên một cảm giác rất khó chịu trong lòng tôi. Con đường về nhà dường như cũng bị ai thu hẹp lại bớt, tôi đi mà sao nghe mau tới nhà vậy. Trở về con xóm nhỏ ngày xưa tôi sống, một hình ảnh thân quen hiện ra trước mắt tôi, vẫn là tụi nhỏ ngồi chơi bắn bi, chơi nhảy dây, rồng rắn lên mây…. Rất nhiều những trò chơi mà một thời tôi đã từng chơi với những đứa nhóc trong xóm, nhưng nhìn những đứa này lạ hoắc, tôi chợt nghĩ chắc là em hay là bạn của những đứa nhóc tì trong xóm tôi. Tôi bước từng bước rụt rè khi đi gần lại bọn nhỏ và gần đến cửa nhà mình. Một đứa trong bọn nhìn

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới