XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mưa hiểu

Mưa hiểu


23:35 / 16.11.2014
543 - Chia sẻ : Mưa hiểuMưa hiểu Mưa hiểu Mưa hiểu Mưa hiểu
9.2 /10
- Chuyên đề:

Mưa hiểu


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Lần sao đừng có như vậy nữa, ba mẹ lo cho con lắm.
“Ba ơi!” Ngay bây giờ, tự trong tìm thức của tôi muốn hét lên một tiếng thật to, đôi chân tôi muốn chạy đến bên ba, ôm ba vào lòng và nói “Con đã về rồi, ba ơi!” Tự dưng nước mắt tôi lại rơi, vị mặn đắng động lại nơi khóe môi tôi và khi nó thấm vào tim tôi nó lại mang một vị đắng chát khó tả.
Cơn mưa dần tạnh, trời cũng bắt đầu bước vào thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm, những tiếng gà bắt đầu gáy vang đâu đó, nhìn đông hồ tôi thấy ba giờ sáng. Tôi ngồi dậy, xếp lại mền gối gọn gàng, chuẩn bị một số đồ đạc, tôi sẽ về quê, trở về nơi mà đã cho tôi thật nhiều niềm đau và cũng không ít những tình thương ấm áp, ngọt ngào. Ba giờ sáng, tôi kịp nhắn tin cho con bạn xin cho tôi nghỉ làm thêm khoảng một đến hai tuần. Bây giờ là lúc chúng tôi đã nghỉ hè, nhưng tôi không có dự định trở về quê như những đứa bạn tôi, tôi sợ khi về đó tôi lại cảm thấy đau, cảm thấy xót và cảm thấy lưu luyến khi ra đi.
Tôi trở về, âm thầm và lặng lẽ như cái cách mà tôi đã đi vậy, không một ai biết, chẳng một ai hay. Tôi ra bến xe đón chuyến xe sớm nhất để về lại Bình Dương, tạm biệt thành phốn ngàn hoa, tôi trở lại với quê hương yêu dấu của tôi, nơi đã sinh ra tôi, nâng đỡ tôi và cho tôi khôn lớn trưởng thành như ngày hôm nay. Sau mấy tiếng ngồi xe, cuối cùng tôi cũng đã kịp nhìn thấy một khung cảnh thân quên nơi quên nhà, bước xuống xe, nhìn lại đồng hồ bây giờ đã là mười giờ sáng. Có lẽ không khí ấm áp với những tia nắng vàng nơi đây làm tôi cảm thấy ấm lòng hơn, từ bến xe, mất cũng khoảng hơn một tiếng để tôi có thể tiếp tục từ Sài Gòn về Bình Dương.
Đến trưa, khi mặt trời đã ở ngay trên đỉnh đầu, tôi đặt chân xuống bến xe Bình Dương, vẫn là khung cảnh ấy, vẫn là con người nơi đây, gần gũi, thân thiện, nhịp sống không quá nhộn nhịp như ở Sài Gòn cũng không quá yên bình như ở Đà Lạt, với tôi nhịp sống nơi đây vừa đủ nhanh để có thể kéo tôi theo sự phát triển không ngừng nhưng cũng vừa đủ chậm để tôi có đủ thời gian nhìn ngắm, hồi tường và mông lung một chút với mớ cảm xúc đang xô đẩy nhau mà trỗi dậy trong tôi. Tôi tìm một cái quán cốc ven đường để ăn lót dạ bữa trưa, tôi thèm được trở về nhà, thèm được ăn những món ăn bà nấu lắm, nhưng ngay bây giờ thì chưa được. Ăn xong, tôi vào siêu thị chọn mua cho mình một ít đồ cần thiết, đến qua trưa tôi đón xe về nhà, nhưng tôi không cho chú tài xế chạy quá nhanh, tôi muốn nhìn ngắm lòng phố thị một cách chậm rãi nhất có thể. Gần đến nhà, còn một khoảng xa, tôi nói với bác tài dừng xe, tôi muốn đi bộ, đi men theo miềm kí ức một thời của tôi. Con đường này ngày ấy đã không ít lần tôi đi nên giờ đây tôi có cảm giác như mình đang đặt chân lên miền kí ức, nơi đó có tình yêu và nổi nhớ.

Trang: « 1,2,3,[4],5
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm