Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mưa xa

Mưa xa


23:40 / 16.11.2014
1149 - Chia sẻ : Mưa xaMưa xa Mưa xa Mưa xa Mưa xa
9.1 /10
- Chuyên đề:

Mưa xa


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Cô bé hậu đậu, bỏ quên sách đây này, nếu như hồi trưa này anh không giữ giúp em chắc bây giờ đã mất rồi.
- Cảm ơn.
- Chỉ đơn giản là cảm ơn thôi à?
- Chứ giờ anh muốn em phải làm gì nữa thì anh mới hài lòng đây?
- Không cho anh ngồi chung à? Anh cũng phải chờ tới bốn mươi lăm phút nữa đấy.
Tôi nép qua một bên chùa một chổ đủ cho một người ngồi trên băng ghế đá. Thế rồi câu chuyện lại bắt đầu, cũng là những câu chuyện không đầu, không cuối, không chủ đề, đủ đê cả hai cùng giết thời gian mà thôi. Nhưng lần này dường như anh quan tâm đến cuốn sách của tôi hơn, anh hỏi huyên thuyên về những chuyện liên quan đến sở thích đọc sách của tôi và xung quanh thần tượng của tôi. Được hỏi đúng chủ đề, tôi chỉ biết nói, nói và nói, cho đến khi bất chợt nhận ra mình nói quá nhiều thì tôi lại im lặng. Cái cách tôi chuyển từ ồn ào sang im lặng chỉ trong một cái chớp mắt nên khiến anh hơi bị ngỡ ngàng, anh hỏi:
- Sao em không nói nữa?
- Hết rồi, em biết nói gì đây?
-Hết thì phải nói hết chứ sao lại tự dưng im lặng như vậy.
- Tại em thích như thế, anh có ý kiến gì à?
- Không, anh có nói gì đâu, đúng là em lắm lời thật đấy.
- Này, là ai hỏi em thế nhỉ? Là ai muốn em cho biết những chuyện này thế nhỉ? Anh lạ thật đấy chứ chẳng phải đùa đâu, lúc thì bảo người khác nói lúc lại bảo là người khác lắm lời, chẳng hiểu nổi anh thuộc vào dạng người nào nữa.
- Là dạng người khó gần, khó chịu, khó ưa, nói chung là khó tùm lum.
Tôi hơi giậc mình một chút tại sao anh lại biết những gì tôi nghĩ về anh như vậy chứ, chết mất, nếu như một người “khó tùm lum” như vậy biết mình không ưa gì anh ta thì đời mình coi như đặt dấu chấm hết từ nay mất.
Thế nhưng, không như tôi nghĩ, anh là một người nói chuyện chẳng mấy nghe vừa tai, nhưng những lời nói đùa của anh lúc nào cũng làm tôi cảm thấy thoải mái. Gần bên anh, tôi có cảm giác tôi không cần phải che đậy gì cả, tôi được là tôi, là một cô bé lắm lời như anh vẫn thường nói, là một người hay cười, hay nói huyên thuyên nhiều chuyện trên trời dưới biển. Thời gian cứ thế trôi và tôi cứ thế nhận ra tình cảm của mình dành cho anh nó khác đi từng ngày từng ngày một. Tôi thường dõi theo anh trên sân trường, thường cười mỗi khi bắt gặp nụ cười của anh, cảm thấy hạnh phúc vì những quan tâm của anh dành cho tôi, cảm thấy vui khi được nói chuyện với anh và cảm thấy buồn một chút khi có những lúc anh vô tâm hơn với mình. Sau một thời gian tiếp xúc, tôi biết anh là một kẻ si tình, mối tình cũ với một người cũng là bạn từng học chung lớp với tôi năm lớp mười đầu tiên khiến anh không thể nào quên được. Anh thường xuyên nhắc đến người ấy trong những lần nói chuyện với tôi như nhắc về một miền kí ức êm đẹp của anh, nhắc về một vùng đất đầy hoa và gió của anh. Tôi không dám làm phiền cảm xúc của anh, những lần như vậy tôi có cảm giác hơi buồn một chút nhưng chỉ là một chút thôi vì tôi biết anh là một người sống thiêng về tình cảm và ai cũng có cho mình một quá khứ, vậy tại sao tôi lại không cho anh nhớ về quá khứ của mình, nhắc về quá khứ của mình, dù cho điều đó có làm cho tôi cảm thấy đau vô cùng.

Trang: « 1,5,6,[7],8
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm