XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Mưa xa

Mưa xa


23:40 / 16.11.2014
1150 - Chia sẻ : Mưa xaMưa xa Mưa xa Mưa xa Mưa xa
9.1 /10
- Chuyên đề:

Mưa xa


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Chị khai thật đi, chị với anh chàng hotboy của trường có quan hệ gì?
“Anh chàng hotboy?” À thì ra là chắc có đứa nào đã nhìn thấy cảnh tôi và anh Lực tranh cải với nhau ở bãi đất trống sau trường rồi lại vào lép xép với tụi bạn trong lớp. Thế mà tôi cứ tưởng có chuyện gì lớn lao lắm chứ, tôi cười nhẹ một cái, cái nụ cười phải nói là khó coi đến khó chịu luôn, nhưng chắc có lẽ con bé sẽ không kịp thời gian để ý tới chuyện tôi cười với nó như thế nào, nó chỉ quan tâm đến câu trả lời của tôi mà thôi. Tôi trả lời sao đây? Nếu tôi chối thì liệu có ổn không khi câu hỏi của con bé chỉ mang tính xác minh chứ không mang tính dò hỏi. Nếu như tụi nó đã có câu trả lời của mình rồi thì liệu sự phản bác của tôi có hiệu quả không? Thôi thì đành cho nó một câu trả lời mở, để nó muốn hiểu thế nào thì hiểu vậy:
- Tùy em thấy thế nào thì hiểu thế ấy thôi chứ chị biết nói gì bây giờ.
- Không phản bác tức là đồng ý rồi đúng không?
- Chị có nói đồng ý bao giờ đâu? Bởi đơn giản chị không biết ý của em như thế nào thì làm sao đồng ý được, chị chỉ nói là tùy em suy nghĩ thôi.
Tôi kết thúc cuộc nói chuyện bằng một nụ cười cùng một câu nói lịch sự:
- Vậy bây giờ em có chịu cho chị vào chổ ngồi chưa hay là hôm nay em muốn chị đứng ngoài đây để học?
Con bé né ra và tôi bước vào chổ, ngồi xuống và bắt đầu soạn ra những quyển tập sách cần thiết cho tiết học sắp bắt đầu. Trong đầu tôi dâng lên một ý nghĩ, “không biết tụi nhóc này sẽ nghĩ như thế nào và làm ầm ỉ ra sao về việc này nữa. Chắc là những ngày tháng yên bình sắp kết thúc rồi.” Suốt buổi học, tôi không cho tâm trí mình bay xa chổ nào khác ngoài bài giảng của cô trên bục giảng. Tôi chăm chú nghe giảng và hăng say chép bài nhưng tôi lại lười phát biểu, vì đơn giản tôi muốn phát biểu những ý quan trọng của bài và những chổ nào tôi thật sự không hiểu thì có lẽ sẽ tốt hơn. Tiếng chuông hết giờ vang lên, khối buổi chiều còn học một tiết cuối nữa cũng có nghĩa tôi phải ngồi chờ thêm bốn mươi lăm phút nữa mới có thể ra về vì tôi đi xe đưa rước của trường. Chọn cho mình một góc ngồi ít ai có thể ngồi chung để mà bắt chuyện nhất cho đến khi những đứa bạn chung lớp với tôi ra về hết tôi mới bước ra ngoài ghế đá ngay dưới góc một cái cây lớn mà ngay cả tôi cũng không biết tên là gì nữa. Ngồi thẩn thờ, tôi có cảm giác chán nản cái cảnh phải chờ đợi này lắm rồi, bốn mươi lăm phút ngồi yên chờ đợi nếu có một người cùng nói chuyện phím sẽ vui hơn nhiều nhưng lại chẳng có một ai. Bất chợt anh Lực bước lại nơi tôi ngồi, chậm đưa ra trước mặt tôi là một cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh cùng câu nói:

Trang: « 1,4,5,[6],7,8 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm