![]() | Mưa xa23:40 / 16.11.2014 1145 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
Mưa xa
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Giờ anh mới nhớ ra là phải hỏi tên người khác đấy à, em tưởng những thiên tài thì sẽ không cần hỏi mà vẫn biết tên người khác ấy chứ.
- Anh hỏi cho có hỏi vậy thôi chứ anh biết tên em lâu rồi cô bé.
- Anh biết tên em á?
- Chứ sao, có phải em tên Thương hay không?
- Sao….sao….sao anh biết?
- Thì như em nói vậy đó, thiên tài thì không cần hỏi tên mà vẫn biết tên người khác như thường đó thôi.
-Anh đùa đó à?
- Đâu, anh có đùa bao giờ đâu, anh là một người không thích đùa cho lắm đâu, cô bé.
- Sao anh cứ gọi em là cô bé thế?
- Tại anh thích, với lại cô bé, nghe hay mà.
- Không tranh luận với anh nữa, em đến giờ lên lớp rồi. Chào!
Nói rồi tôi đứng dậy mang ba lô lên vai và bước đi những bước dài đầy vẻ tự tin, chỉ nghe từ sau vọng lại tiếng của anh trong gió: “Cẩn thận đấy, giữ gìn sức khỏe nhé, cô bé ngang ngạnh.” Tôi đưa tay lên ra hiệu cho anh biết tôi đã nghe những gì anh nói còn chuyện có tiếp thu hay không đó là chuyện của tôi. À mà lạ thật, tại sao anh lại biết tên tôi, tại sao anh lại biết sức khỏe tôi không tốt? À mà cũng phải thôi, năm trước tôi thường hay ngất đi trong lớp hay bất cứ nơi nào trong trường thì việc một người biết sức khỏe tôi không tốt là chuyện bình thường, còn việc biết tên tôi thì tôi không tìm ra một lí do nào để giải thích được cả. Ở ngôi trường này, những anh chị đi trước, những người bạn học chung với tôi lúc trước khối người biết mặt tôi, nhưng cũng đâu có ai biết đến tên của tôi đâu, vậy tại sao anh lại biết. Nhưng làm cách nào anh biết tên tôi nó có quan trọng với tôi lúc này bằng việc tôi phải để dành tâm trí để lên lớp không? Chắc là không, vậy tại sao tôi phải suy nghĩ về một chuyện không liên quan như vậy cơ chứ. Bước vào lớp, có những ánh mắt dò xét bắt đầu xuất hiện, có những tiếng xì xầm bắt đầu xuất hiện từ khi tôi vừa đưa bộ mặt lạnh như tiền của mình bước vào.
Bất chợt có một cô bé bước lại chổ tôi, là một đứa bình thường không mấy thân thiết với tôi và số lần tôi nói chuyện với nó trong hai tháng này có thể đếm trên đầu ngón tay, con bé vừa bước lại, nụ cười có phần “gian gian” của nó khiến tôi không biết nó định nói cái gì, con bé nói:

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới