![]() | Thiên thần hộ mệnh23:36 / 16.11.2014 882 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
Thiên thần hộ mệnh
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Đường phố Hà Nội khi mưa chẳng còn tấp nập, chỉ còn vài bóng người bước nhanh đến những mái hiên tránh mưa, hay vội vã lướt đi để trở về ngôi nhà ấm áp.
Chỉ một mình nó vẫn lặng lẽ lê từng bước, chậm rãi, mặc kệ cho đôi giày vải ướt nhẹp. Không gian xung quanh như tối lại, nó không thấy gì ngoài một màu đen.
Gió mưa táp vào mặt đau rát, lạnh buốt, . . .nhưng làm sao lấn áp được nỗi đau đang nhức nhối đến tê dại trong lòng nó!
Anh quên nó, nó là kí ức quan trọng anh vô tình đánh rơi, hay mảng tối màu mà anh không muốn nhớ?
Lúc biết tin Quân tỉnh lại Nhi đã hạnh phúc biết bao. Nhưng lúc này nó cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, đau đớn xót xa tột cùng. Thà là anh trách nó, giận nó còn hơn là không nhận ra nó.
Từ lúc nhìn thấy những thứ trong tủ đồ, Nhi biết tình cảm trong nó đã thay đổi.
Nó yêu anh, điều mà suốt thời gian qua nó cố gắng phủ nhận. Là nó trước nay luôn mặc định sự hiện diện của anh là đương nhiên, nó dùng quan hệ anh em để biện minh cho những yêu thương đó.
Phải, là nó yêu anh nên bây giờ mới đau như vậy, cái cảm giác đau đớn như ai đó đang bóp nghẹt trái tim. Nhi làm sao chấp nhận đây, rằng trong anh nó không còn tồn tại!
Ông trời thật biết trêu người, anh yêu nó, nó không hề hay biết. Đến khi nó biết và nhận ra tình cảm của mình thì anh mất trí nhớ!
Người ở trên cao ạ, Ông rất vui tính, nhưng ông đùa như vậy chẳng vui!
Nó cười, nụ cười đau đớn kéo theo cả nước mắt.
Nó khóc, nước mắt hòa cùng mưa. Nó yêu mưa, những ngày mưa đều có anh bên cạnh. Giờ đây, nó vẫn yêu mưa, vì mưa giúp nó che đi những giọt nước mắt!
***
Nhi tỉnh dậy trong trạng thái mệt mỏi, đầu nặng trịch, nó ốm, nằm li bì suốt hai này.
Cơn mưa đông như vắt kệt toàn bộ sức lực của nó.
Nhi cười, lại cười. Những nụ cười không cảm xúc xuất hiện nhiều hơn trên khoé môi hồi, tăng dần theo tần suất nhói của con tim. Nếu là anh của trước đây, chắc chắn đã chạy đến bên quan tâm, lo lắng cho nó.
Nhưng anh bây giờ thì. . .
~~~
Anh đã xuất viện, và bắt đầu đi học lại. Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ với nó là thay đổi.
Nhi ngày ngày lẽo đẽo chạy theo anh, dùng đủ mọi cách để gây được sự chú ý, cố gắng gợi cho anh nhớ lại những kỉ niệm trước đây. . . Nhưng những gì nó nhận được chỉ là thái độ thờ ơ, lạnh nhạt của anh.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới